Kỳ thi Đại học khốc liệt cuối cùng cũng đến và trôi qua như một cơn bão lớn.
Những ngày thi oi ả trôi qua trong sự hồi hộp của hàng triệu sĩ tử. Đúng như những gì đã hứa, Hoàng Nam không còn là gã "trùm quậy" lơ đễnh. Với sự đồng hành và hỗ trợ của Hạ An, gã đã hoàn thành các bài thi với sự tự tin tuyệt đối.
Một buổi sáng tháng Bảy rực rỡ nắng vàng. Sân trường trung học ngập tràn sắc đỏ của hoa phượng vĩ và tiếng ve ngân vang bài ca chia tay. Hôm nay là ngày học sinh khối 12 quay lại trường để nhận kết quả và giấy báo trúng tuyển Đại học.
Hạ An đứng dưới bóng râm của cây phượng cổ thụ giữa sân trường. Cô mặc một chiếc váy trắng giản dị, tóc xõa tự nhiên, trên tay cầm chặt phong bì kết quả. Cô đã xuất sắc trúng tuyển vào ngành Tài chính - Ngân hàng của trường Đại học Kinh tế top đầu thành phố với số điểm thuộc top cao nhất khối.
"Cán sự!"
Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía cổng trường.
Hạ An quay lại. Hoàng Nam đang sải những bước chân dài tiến về phía cô. Gã không còn mặc bộ đồng phục trung học quen thuộc mà mặc một chiếc áo phông đen đơn giản tôn lên thân hình cao lớn, săn chắc, mái tóc được vuốt gọn gàng lộ ra vầng trán cao thông minh và gương mặt điển trai ngút ngàn.
Gã bước lại gần, tự nhiên khoác tay qua bờ vai nhỏ của cô, kéo cô sát vào lòng mình trước những ánh mắt ngưỡng mộ và xì xào của bạn bè xung quanh.
"Sao rồi? Kết quả thế nào?" Hoàng Nam cúi xuống hỏi, nụ cười rạng rỡ hiện rõ trên môi.
"Cảm ơn vì vệt phấn đó đã dạy tôi biết cách... vượt qua ranh giới để bước vào thế giới của cô."
Tiếng trêu chọc, tiếng vỗ tay của lũ bạn trong lớp vang lên rộn rã. Ngoài cửa sổ, những cánh hoa phượng đỏ rực rơi nhè nhẹ trong gió hạ.
Tuổi mười tám khép lại với những vệt phấn mờ phai, nhưng một hành trình mới ngập tràn ánh nắng và tình yêu đã chính thức bắt đầu từ góc bàn cuối năm ấy.