
Một vệt phấn trắng rạch đôi chiếc bàn gỗ cũ kỹ, chia hai thế giới vốn đã chẳng ưa gì nhau: một bên là cô cán sự môn Toán nguyên tắc, cọ xát từng con số với hàng lông mày luôn nhíu chặt; một bên là gã "trùm quậy" ngầm cao 1m85 với nụ cười nhếch môi luôn chực chờ chọc tức đối phương. Những tưởng ranh giới ấy sẽ giữ cho hai hành tinh lệch quỹ đạo khỏi va chạm, nào ngờ lại trở thành nơi chứng kiến gã nam sinh ngông cuồng âm thầm thu hẹp từng milimet sách vở, chỉ để được khẽ chạm vào tay cô trong những chiều mưa hạ. Giữa tiếng ve kêu râm ran và áp lực thi đại học đè nặng, vệt phấn năm ấy không ngăn nổi một tình yêu tuổi học trò vừa ngốc nghếch, vừa ngọt ngào đến lịm người.