Áp suất nước lạnh buốt như hàng ngàn cây kim chọc sâu vào da thịt Vũ. Đèn cảnh báo trên mặt kính lặn nhấp nháy liên tục một màu đỏ lòm đầy chết chóc: [01 phút : 15 giây]. Lượng khí oxy ít ỏi còn lại trong bình bắt đầu rít lên những tiếng khô khốc, mỏng manh đến đáng sợ. Mỗi nhịp hít vào của Vũ giờ đây nặng nề và đau buốt như phải nuốt tro nóng.
Nhưng trước mắt anh, quả tim khổng lồ bện bằng rễ cây và tóc người kia dường như cũng cảm nhận được sự đe dọa. Nó co bóp điên cuồng, nhả ra luồng dịch đen kịt bốc mùi tanh tưởi làm mờ mịt cả khoảng không dưới đáy sông. Hàng trăm sợi rễ cây nhọn hoắt như những cây giáo xé nước, lao thẳng về phía lồng ngực Vũ.
Vũ không né tránh. Anh biết mình không còn thời gian để phòng thủ.
Anh buông lỏng cơ thể, nương theo một dòng nước xoáy vừa ập tới để tăng tốc, lao thẳng vào giữa những "mũi giáo" rễ cây đang phóng tới.
Xoẹt! Rách!
Những sợi rễ cây sắc nhọn cứa rách lớp áo lặn cao su, găm sâu vào vai, vào hông của Vũ, máu đỏ lập tức tuôn ra, hòa vào dòng nước tối tăm. Nỗi đau thể xác tột cùng kích thích đại não đang thiếu oxy của anh bừng tỉnh. Vũ nghiến chặt răng giữ vòi ngậm, dùng tay trái chộp lấy một sợi rễ lớn để lấy điểm tựa, lôi toàn bộ cơ thể áp sát vào quả tim đỏ thẫm.
Khoảng cách chỉ còn một cánh tay.
Trước mặt anh, nửa thân xác thực sự của ông Năm Hòa đang run rẩy dữ dội trong thớ thịt rễ cây. Đôi mắt đã mờ đục của ông nhìn Vũ, đôi môi tái mét mấp máy không thành tiếng dưới nước, nhưng ánh mắt ấy tràn đầy sự tự hào và thanh thản. Ông đang đợi anh giải thoát.
"Cha... đi thôi."
Vũ hét lên trong lòng, dồn toàn bộ sức lực tàn sinh vào cánh tay phải. Lưỡi dao găm bằng thép carbon sắc lẹm vung lên, cắm ngập vào tâm của quả tim phập phồng đỏ rực.
PHẬP!
Một tiếng nổ trầm đục vang lên dưới lòng sông sâu. Thứ nhựa cây đỏ lòm, nóng hổi và nhớp nháp bắn vọt ra từ vết đâm, nhuộm đỏ cả mặt kính lặn của Vũ. Quả tim khổng lồ co giật dữ dội, rống lên những luồng sóng âm vô hình làm màng nhĩ Vũ rỉ máu. Hàng vạn sợi rễ cây đan cài dưới đáy sông bỗng chốc mất đi sức sống, run rẩy co rúm lại rồi bắt đầu thối rữa, bở ra thành từng mảng bùn đen xám xịt.
Nửa thân xác của ông Năm Hòa từ từ tách rời khỏi quả tim đang héo rũ. Ông trôi tự do trong làn nước, mái tóc sương gió bay bồng bềnh. Vết sẹo gớm ghiếc trên mặt ông dường như dịu lại. Ông mỉm cười với Vũ, một nụ cười ấm áp như những ngày nắng ấm trên bến sông xưa, rồi dần dần hóa thành những hạt lân tinh lấp lánh, tan biến vào dòng chảy của sông Mekong.
Mười lăm năm giam cầm, mười lăm năm dằn vặt, đến khoảnh khắc này đã hoàn toàn đoạn tuyệt.
Cùng lúc đó, bình dưỡng khí của Vũ rít lên một tiếng dài... rồi im bặt.
Hết khí.
Sự ngột ngạt tột cùng lập tức bóp nghẹt phế quản của Vũ. Lồng ngực anh co thắt dữ dội, đầu óc quay cuồng và bóng tối bắt đầu sụp xuống hai bên bờ mắt. Khúc sông chết xung quanh anh đang vỡ vụn. Sương mù tan biến, sập xuống thành những dòng nước phù sa đục ngầu quen thuộc. Dòng chảy xiết của sông Mekong vần vũ trở lại, cuốn phăng những xác xuồng gỗ mục và tro tàn rơm rạ đi xa.
Bằng một bản năng sinh tồn cuối cùng của một gã thợ lặn, Vũ buông con dao găm, dùng cả hai tay giật phăng chiếc bình dưỡng khí rỗng tuếch sau lưng quăng đi. Anh đạp mạnh chân vịt, hướng thẳng người lên phía trên, nơi có ánh sáng nhạt nhòa của vầng trăng đêm vừa ló dạng sau cơn bão.
Phù!
Vũ nhô đầu lên khỏi mặt nước, ngửa cổ hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành của đất trời. Gió sông thổi lồng lộng, nước phù sa mát lành vỗ oàm oạp vào má anh.
Trời đã tạnh hẳn.
Xa xa, ánh đèn vàng từ những ngôi nhà sàn ven bờ lấp lánh phản chiếu xuống mặt sông. Tiếng còi tàu xình xịch từ một chiếc sà lan chở cát vọng lại gần gũi và chân thực đến lạ kỳ. Không còn sương mù xám ngoét, không còn nghĩa địa hình nhân rơm rợn người. Chỉ có dòng Mekong cuộn chảy bao dung như nó vẫn thế suốt ngàn năm qua.
Vũ bám lấy mạn chiếc ghe cào cũ kỹ của mình đang trôi dạt cách đó không xa. Anh dùng chút sức lực cuối cùng bò lên boong, nằm vật ra sàn gỗ ướt sũng, ngửa mặt nhìn bầu trời đầy sao lấp lánh.
Bên cạnh anh, chiếc điện thoại cục gạch trong túi quần bỗng rung lên bần bật, báo hiệu đã có sóng trở lại. Một loạt tin nhắn từ người nhà của gã đàn ông nhảy cầu Mỹ Thuận đổ về.
Vũ nhìn xuống mặt nước sông đang lững lờ trôi sát mạn thuyền. Dưới ánh trăng, dòng nước lấp lánh ánh phù sa vàng ấm, không còn vẻ lạnh ngắt chết chóc của vùng nước chết. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm chưa từng có suốt mười lăm năm qua. Anh biết, từ nay về sau, anh không còn phải lặn lội trong nỗi đau khổ của quá khứ nữa.
Vũ ngồi dậy, gạt chân máy nổ. Tiếng động cơ hai thì gầm lên giòn giã giữa màn đêm. Chiếc ghe cào chầm chậm quay đầu, nương theo dòng nước xuôi chảy, hướng về phía bến bờ nơi những người sống đang đợi anh trở về.