Dưới áp suất nghẹt thở ở độ sâu gần hai mươi mét, lồng ngực Vũ như có một tảng đá tảng đè nặng. Tiếng tim đập thình thịch, thình thịch vang lên bên màng nhĩ, dồn dập đến mức lấn át cả tiếng rít của khí oxy qua van thở.
Kim đồng hồ đo áp suất trên cổ tay Vũ đã chạm sát vạch đỏ: [08 phút].
Lượng dưỡng khí ít ỏi còn lại không cho phép anh phạm bất kỳ một sai lầm nào. Nhưng trước mắt anh lúc này, thực thể khúc sông chết đã hoàn toàn thức tỉnh. Quả tim khổng lồ bện bằng rễ cây và tóc người đỏ lòm phập phồng co bóp, nhả ra những luồng dịch đen kịt làm vẩn đục cả làn nước vốn trong suốt. Nửa thân xác thực sự của cha anh – ông Năm Hòa – vẫn đang bị găm chặt vào khối thịt rễ cây ấy, đôi mắt hé mở lộ rõ vẻ đau đớn tột cùng.
Vù! Vù!
Mạng lưới rễ cây xung quanh bỗng nhiên co thắt rồi phóng thẳng về phía Vũ như những mũi tên bắn.
Vũ đá mạnh chân chân vịt, lách người sang bên trái để né tránh. Một sợi rễ cây to bằng cổ tay sượt qua bả vai anh, lực cọ xát mạnh đến mức xé toạc một mảng áo lặn cao su. Vũ không lùi lại. Anh biết rõ, một khi đã ở dưới đáy nước này, việc tháo lui đồng nghĩa với cái chết. Anh chỉ có một cơ hội duy nhất: phá hủy quả tim, cắt đứt nguồn sống của thực thể trước khi bình dưỡng khí cạn kiệt.
Vũ nắm chặt con dao găm thợ lặn, nương theo lực đẩy của dòng nước ngầm vừa được tạo ra, lao thẳng vào trung tâm của mạng lưới rễ cây.
Xoẹt! Xoẹt!
Những đường dao dứt khoát, sắc bén của gã thợ lặn chuyên nghiệp vung lên, chém đứt lìa những sợi tóc người và xúc tu rơm khô đang cố quấn lấy mặt nạ của anh. Nhựa cây màu đỏ thẫm phun ra che khuất tầm nhìn, nhưng Vũ vẫn định vị được mục tiêu nhờ luồng ánh sáng lân tinh đỏ rực phát ra từ quả tim.
Chỉ còn cách quả tim chưa đầy ba mét, một bóng đen khổng lồ từ phía trên đột ngột lao xuống chắn ngang tầm mắt Vũ.
Đó là chiếc ghe bầu cổ mang tên PHÚC AN SƠN.
Sức mạnh của thực thể đã kéo cả chiếc ghe gỗ nặng hàng tấn từ trên mặt nước chìm thẳng xuống đáy sông để nghiền nát anh. Chiếc ghe lao xuống với tốc độ kinh hoàng, tạo ra một luồng nước xoáy cực mạnh hút chặt lấy cơ thể Vũ. Anh cố sức vùng vẫy nhưng lực hút của dòng xoáy quá lớn, kéo ghì anh sát vào mạn thuyền gỗ mục.
RẦM!
Chiếc ghe bầu va chạm mạnh vào rặng rễ cây cổ thụ dưới đáy, tạo ra một cú chấn động khủng khiếp. Lưng của Vũ đập mạnh vào mạn thuyền, chiếc bình dưỡng khí phía sau chịu lực ép phát ra tiếng rắc rắc đáng sợ. Đầu óc Vũ choáng váng, tầm nhìn nhòe đi, vòi ngậm suýt chút nữa tuột khỏi miệng.
Đúng lúc đó, từ trong khoang chiếc ghe bầu đổ nát dưới đáy sông, hình nhân rơm mang khuôn mặt gỗ nứt đôi của cha anh lại chầm chậm bò ra. Nhưng lần này, nó không còn mang hình hài của một con rối vô hại nữa. Những sợi rơm trên người nó đã bị thay thế hoàn toàn bằng những thớ thịt đen ngỏm, rữa nát và những xúc tu rễ cây ngo ngoe. Miếng gỗ xoan mang khuôn mặt ông Năm Hòa méo mó, rống lên một tiếng không ra tiếng người dưới nước, rồi lao thẳng vào bóp cổ Vũ.
Khí oxy trong bình của Vũ chỉ còn lại chưa đầy ba phút. Những cảnh báo đỏ liên tục nhấp nháy trên mặt kính lặn.
"Cha... làm ơn..." Vũ nghẹn ngào trong vòi ngậm, nhìn vào khuôn mặt gỗ đang điên cuồng siết chặt cổ mình.
Nhưng lần này, anh không còn thấy mặc cảm tội lỗi của mười lăm năm trước nữa. Nhìn thấy nửa thân xác thực của cha đang bị quả tim kia gặm nhấm ở phía xa, anh hiểu rằng hình nhân trước mắt này chỉ là một công cụ tàn nhẫn được tạo ra từ nỗi đau của chính anh để tự sát. Muốn cứu cha giải thoát khỏi sự giam cầm vĩnh viễn, anh phải tàn nhẫn.
Vũ dùng chân đạp mạnh vào mạn thuyền để lấy điểm tựa, tay phải cầm dao đâm thẳng vào giữa vết nứt trên miếng gỗ xoan làm mặt của hình nhân.
XOẶC!
Lưỡi dao thép carbon xuyên qua thớ gỗ mục, cắm sâu vào khối rễ cây ký sinh bên trong đầu nó. Hình nhân rơm giật nảy lên, những xúc tu siết cổ Vũ co rúm lại rồi buông lỏng. Vũ không rút dao ra, anh dùng cả hai tay bẻ mạnh lưỡi dao sang một bên, chẻ đôi hoàn toàn cái đầu gỗ xoan của hình nhân rơm.
BÙM!
Cái xác rơm rữa nát tan rã thành trăm mảnh vụn, trôi dạt vào làn nước tối tăm.
Không còn chướng ngại vật, Vũ dùng hết sức tàn lực lội ngược dòng nước xoáy, hướng thẳng mũi dao về phía quả tim đỏ thẫm đang phập phồng co bóp phía dưới. Ánh mắt anh lúc này chỉ còn sự kiên định lạnh lùng của một gã cựu thợ lặn đã bước qua ranh giới giữa sự sống và cái chết. Chương cuối của khúc sông này chỉ có thể kết thúc bằng máu, hoặc của thực thể, hoặc của chính anh.