
Vũ (32 tuổi) là một thợ lặn trục vớt xác chai sạn, lầm lũi trên sông Mekong. Trong một đêm giông bão đuổi theo một cái xác trôi dạt, ghe của Vũ mất phương hướng và lọt vào một khúc sông "chết" – nơi mặt nước phẳng lặng như gương, không dòng chảy, không một bóng cá tôm, và sương mù dày đặc bao phủ quanh năm. Khúc sông này không có trên bản đồ, là một vùng không gian cô lập bóp nghẹt mọi âm thanh. Tại đây, Vũ phát hiện ra một nghĩa địa ghe xuồng khổng lồ từ nhiều thời kỳ khác nhau đang trôi vô định. Trên mỗi chiếc ghe, thay vì người sống, chỉ có những hình nhân bằng rơm được mặc quần áo cũ của những người từng chết đuối trong vùng. Đáng sợ hơn, Vũ tìm thấy chiếc xuồng của người cha đã mất tích mười lăm năm trước của mình, với một hình nhân rơm mang khuôn mặt bằng gỗ khắc vội giống hệt ông. Vũ kinh hoàng nhận ra, khúc sông này không phải là một địa danh, mà là một thực thể sống cổ xưa. Nó cô lập con người bằng sương mù, dùng ký ức và sự tội lỗi của họ để tạo ra những ảo giác tâm lý, dần dần "tiêu hóa" linh hồn họ trước khi nhấn chìm thân xác xuống đáy bùn. Để thoát khỏi vùng nước chết, Vũ không thể cậy nhờ vào sức mạnh hay dưỡng khí trong bình lặn. Anh buộc phải lặn xuống đáy sông sâu nhất, đối mặt với bóng ma ký ức lớn nhất đời mình và tìm cách cắt đứt sợi dây liên kết giữa nỗi đau của bản thân với thực thể rơm rớm máu dưới dòng Mekong.