Nhận được tin nhắn từ đầu dây bên kia, nhịp tim tôi đập nhanh một cách bất thường, vừa hồi hộp vì ván cờ trả thù đang đi đúng hướng, lại vừa có một cảm giác lạnh sống lưng quen thuộc khi biết mình đang chơi đùa với lửa.
Người nhắn tin cho tôi là Lâm Duệ — bạn học cũ năm cấp ba, và cũng là người duy nhất không hùa theo đám đông để bắt nạt tôi. Hiện tại, Lâm Duệ đang làm việc tại một công ty luật lớn đối đầu với Thẩm Thị. Sự hợp tác ngầm giữa tôi và cậu ấy là một bí mật tuyệt đối, một cái bẫy chết người mà chỉ cần sơ hở một li, gia đình tôi sẽ bị nghiền nát, và tôi sẽ bị Thẩm Trì Chi giam cầm trong bóng tối vĩnh viễn.
Tôi nhanh chóng xóa sạch dấu vết tin nhắn, tắt nguồn chiếc điện thoại bí mật rồi nhét sâu vào đáy chiếc hộp sắt hoen gỉ, khóa chặt ngăn kéo lại.
---
Cả ngày hôm đó, Thẩm Trì Chi không về nhà. Nhưng sự hiện diện của anh ta chưa bao giờ biến mất khỏi căn biệt thự này.
Từ mười giờ sáng, quản gia đã dẫn theo một đội ngũ gồm nhà thiết kế của thương hiệu thời trang cao cấp, thợ may đo và các chuyên gia trang sức đến phòng khách. Họ cung kính cúi đầu trước tôi, gọi tôi một tiếng "Thiếu phu nhân" đầy trang trọng. Trớ trêu làm sao, danh xưng mà bao người mơ ước ấy đối với tôi chẳng khác nào một chiếc vòng kim cô đang siết chặt lấy đầu.
"Thẩm tổng dặn chúng tôi phải đo đạc thật kỹ. Bộ âu phục cho lễ đính hôn tuần sau phải hoàn hảo nhất, không được có một nếp nhăn." Nhà thiết kế vừa dùng thước dây đo quanh eo tôi, vừa khúm núm nói.
Tôi đứng im như một con búp bê vải, mặc cho họ kéo tay, xoay người, thử lên người những chất liệu vải xa xỉ nhất. Ánh mắt tôi vô tình lướt qua chiếc gương lớn đặt ở góc phòng. Trong gương, tôi mặc một chiếc sơ mi lụa trắng muốt, cổ áo cài kín mít để che đi những dấu vết chiếm hữu đỏ hồng mà Thẩm Trì Chi đã để lại đêm qua. Trông tôi lúc này thật nực cười — sang trọng, đắt tiền, nhưng đôi mắt thì chết lặng, hoàn toàn trống rỗng.
Đến tối, trời bỗng đổ mưa tầm tã. Những hạt mưa nặng hạt đập liên hồi vào cửa kính sát đất của căn penthouse, tạo nên những âm thanh hỗn loạn, gõ nhịp vào sự bất an đang dâng cao trong lòng tôi.
Khoảng mười một giờ đêm, tiếng động cơ xe quen thuộc gầm rú dưới sân, theo sau là tiếng mở cửa thô bạo. Thẩm Trì Chi về nhà, người nồng nặc mùi rượu mạnh pha lẫn với mùi nước hoa nam xạ hương đắt tiền. Gương mặt anh ta lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một ngày dài đấu trí trên thương trường, nhưng đôi mắt khi nhìn thấy tôi ngồi ở sofa phòng khách lập tức bừng lên một tia sáng chiếm hữu điên cuồng.
"Sao chưa ngủ?" Anh ta bước đến, ném chiếc áo khoác vest sũng nước xuống sàn, thô bạo kéo tôi đứng dậy rồi ôm chặt vào lòng.
"Tôi... tôi chờ anh." Tôi ép mình nói ra câu thoại của một người vợ ngoan ngoãn, hai tay run rẩy ôm lấy tấm lưng rộng lớn của anh ta.
Thẩm Trì Chi bật cười thấp, tiếng cười khàn khàn áp sát bên tai tôi: "Ngoan lắm. Hôm nay ở nhà có nghe lời không?"