Sự điên cuồng của Thẩm Trì Chi biến thành một hành động bạo lực lạnh lùng và triệt để ngay trong đêm đó. Hắn không đánh đập tôi thêm, nhưng cách hắn trừng phạt tôi còn tàn nhẫn hơn gấp trăm lần.
Khi tôi tỉnh dậy vào sáng hôm sau, thứ đầu tiên tôi cảm nhận được là một sự lạnh lẽo, nặng nề bám chặt lấy cổ chân bên phải. Tiếng kim loại va vào nhau lách cách khô khốc vang lên khi tôi cố cử động. Tôi bàng hoàng kéo chăn ra.
Một chiếc còng chân bằng thép không gỉ, sáng loáng, được lót một lớp da thuộc mềm mại ở mặt trong để không làm xước da tôi, nối liền với một sợi xích bạc dài khoảng ba mét, đầu kia của sợi xích được găm chặt vào chiếc cột trụ bằng đá cẩm thạch ở góc phòng.
Tầm hoạt động của tôi bị giới hạn hoàn toàn: từ giường ngủ, đến nhà vệ sinh, và chiếc bàn trà nhỏ cạnh cửa sổ. Không hơn một phân.
Hộ chiếu, căn cước công dân, toàn bộ thiết bị điện tử của tôi đã biến mất. Căn phòng ngủ xa hoa giờ đây biến thành một chiếc lồng giam đúng nghĩa.
Tiếng cửa phòng mở ra. Thẩm Trì Chi bước vào, trên tay cầm một khay thức ăn nóng hổi. Hắn đã thay một bộ vest chỉnh tề, tóc vuốt gọn gàng, gương mặt lại trở về vẻ thâm trầm, lịch lãm của một vị tổng tài quyền lực, như thể sự điên cuồng, bóp cổ tôi đêm qua chưa từng tồn tại.
Hắn đặt khay thức ăn xuống bàn trà, thong thả bước đến bên giường, ngồi xuống nhìn tôi. Ánh mắt hắn lướt từ khuôn mặt nhợt nhạt, khóe môi còn vệt máu bầm của tôi xuống đến sợi xích bạc dưới cổ chân. Một nụ cười thỏa mãn, vặn vẹo khẽ hiện lên nơi khóe môi hắn:
"Anh... anh đã làm gì cậu ấy?!" Tôi gào lên, hai tay túm lấy cổ áo Thẩm Trì Chi, lắc mạnh.
"Anh chỉ trả mọi thứ về đúng vị trí của nó thôi." Hắn dễ dàng gỡ hai tay tôi ra, nắm chặt lấy hai cổ tay tôi bằng một tay, ép ngược lên đỉnh đầu tôi: "Một con kiến hôi mà cũng dám thò tay vào chuyện của Thẩm Thị? Anh chỉ cần dùng một đầu ngón tay là có thể bóp chết nó cùng gia đình nó ở thành phố này. Còn em, Khương Dao, em nghĩ em là ai mà đòi làm đấng cứu thế?"
Tôi kiệt sức hoàn toàn, nước mắt u uất, bất lực chảy tràn qua thái dương, thấm đẫm vào gối. Chiếc phao cứu sinh duy nhất của tôi đã bị hắn đánh sập. Kế hoạch trả thù mười năm của tôi bỗng chốc biến thành một trò hề nực cười trước quyền lực tối thượng của gã đàn ông này.
Thẩm Trì Chi nhìn những giọt nước mắt của tôi, ánh mắt hắn khẽ dao động, một sự dịu dàng bệnh hoạn lại hiện lên. Hắn buông tay tôi ra, cúi xuống nhẹ nhàng hôn đi những giọt nước mắt trên má tôi, rồi chuyển dần xuống khóe môi bị bầm dập, liếm nhẹ vệt máu đã khô:
"Dao Dao, đừng chống cự anh nữa. Ngoan ngoãn ở lại bên anh, làm Thẩm phu nhân của anh. Chỉ cần em ngoan, anh sẽ cho Lâm Duệ một con đường sống, gia đình em cũng sẽ được an ổn cả đời. Bằng không..." Hắn siết mạnh eo tôi, khiến tôi đau đớn nhíu mày: "...anh không ngại biến cái lồng này thành nấm mồ của em đâu."
Hắn đứng dậy, chỉnh lại cà vạt, lạnh lùng để lại một câu trước khi bước ra ngoài: "Ăn hết chỗ cháo đó đi. Tuần sau lễ đính hôn vẫn sẽ diễn ra bình thường. Anh sẽ tự mình đeo nhẫn cho em trước mặt truyền thông."
Cánh cửa khép lại, không gian rơi vào sự im lặng đáng sợ.
Tôi nằm trơ trọi trên giường, nhìn sợi xích bạc dưới chân lấp lánh dưới ánh đèn. Nỗi sợ hãi thời cấp ba một lần nữa ập về, bao trùm lấy tâm trí tôi như một bóng ma ăn thịt người. Tôi nhận ra, cho dù tôi có cố gắng trưởng thành, có cố gắng mạnh mẽ đến đâu, thì trước mặt Thẩm Trì Chi, tôi vẫn mãi mãi là đứa trẻ mười bảy tuổi bất lực, bị hắn giẫm đạp dưới làn nước mưa năm nào.
Sự tuyệt vọng và bi lụy dâng lên đến đỉnh điểm, tôi co người lại, ôm lấy đầu gối và khóc nức nở giữa căn phòng rộng lớn, tiếng xích sắt va vào nhau nghe như tiếng cười nhạo của số phận dành cho kẻ thua cuộc.