Bốn ngày tiếp theo đối với tôi dài như bốn thế kỷ.
Tôi không còn gào thét, không còn đập phá, cũng không thèm nhìn đến khay thức ăn mà người làm mang vào mỗi bữa. Tôi dành phần lớn thời gian ngồi bên bậu cửa sổ, nhìn những tòa cao ốc xa xa bị che phủ trong màn sương mù xám xịt của thành phố. Thẩm Trì Chi mỗi đêm đều về rất muộn. Hắn sẽ lặng lẽ mở khóa còng chân cho tôi, ôm chặt tôi vào lòng mà ngủ, rồi trước khi mặt trời mọc, tiếng *cạch* lạnh lẽo của chiếc còng sắt lại vang lên, khóa chặt tôi vào thực tại.
Hắn đang dùng sự cô độc và quyền lực tuyệt đối để bẻ gãy ý chí của tôi. Và hắn đã đúng. Sự im lặng đáng sợ của chiếc lồng kính này dần ăn mòn mọi sự kiên cường cuối cùng, đẩy tôi về lại cảm giác bất lực của đứa trẻ mười bảy tuổi năm nào.
---
Ngày diễn ra lễ đính hôn, thành phố Giang Vũ đổ một trận mưa tuyết lạnh thấu xương.
Căn phòng ngủ tràn ngập người. Các chuyên gia trang điểm chuyên nghiệp nhất làm việc trong sự im lặng tuyệt đối, áp lực từ khí chất lạnh lùng của Thẩm Trì Chi đứng ở góc phòng khiến không một ai dám thở mạnh. Tôi được khoác lên mình bộ vest trắng may đo cao cấp, từng chiếc khuy măng sét bằng vàng ròng, từng nếp gấp áo đều hoàn hảo đến mức cực đoan.
Trước khi bước ra khỏi cửa biệt thự, Thẩm Trì Chi tiến lại gần tôi. Hắn cúi người, tự tay tháo chiếc còng chân bằng thép ra, để lại một vệt hằn đỏ thẫm trên làn da trắng bợt của tôi. Hắn dùng ngón tay miết nhẹ lên vệt hằn đó, giọng nói trầm thấp mang theo sự cảnh cáo rõ ràng:
"Hôm nay có rất nhiều phóng viên báo chí và đối tác lớn của Thẩm Thị. Dao Dao, em biết mình nên làm gì để giữ mạng cho Lâm Duệ và gia đình mình rồi đúng không?"
Tôi ngước mắt nhìn hắn, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt nhẽo, không còn chút sức sống: "Thẩm tổng yên tâm, tôi biết diễn kịch mà."
"Chúc mừng Thẩm tổng, chúc mừng Thẩm phu nhân! Hai người thật đúng là trời sinh một cặp, tình cảm từ thời học đường đến nay thật khiến người ta ngưỡng mộ." Một vị giám đốc tập đoàn lớn nâng ly chúc mừng.
"Cảm ơn ông. Dao Dao nhà tôi vốn nhút nhát, từ xưa đến nay đều cần tôi bảo bọc." Thẩm Trì Chi khẽ cười, bàn tay đặt sau lưng tôi dùng lực siết mạnh như một sự sở hữu tuyệt đối.
Sự đạo đức giả của hắn khiến tôi muốn nôn mửa ngay tại chỗ. Tình cảm thời học đường? Sự bảo bọc? Hắn biến mười năm tra tấn tinh thần và giam cầm tôi thành một câu chuyện ngôn tình lãng mạn để làm đẹp cho bộ mặt của Thẩm Thị.
Đến phần chính của buổi lễ, người dẫn chương trình mời chúng tôi bước lên bục vinh quang. Thẩm Trì Chi nhận lấy chiếc hộp nhung đỏ từ trợ lý, bên trong là chiếc nhẫn kim cương thứ ba — chiếc nhẫn có viên đá chủ lớn nhất, lấp lánh và lạnh lẽo đến gai người.
Hắn cầm lấy bàn tay trái của tôi. Các đầu ngón tay của tôi run lên bần bật dưới cái lạnh của phòng điều hòa và nỗi sợ hãi đang dâng trào. Thẩm Trì Chi nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt phượng sâu thẳm ấy tràn ngập sự đắc thắng và một tình yêu vặn vẹo, điên cuồng. Hắn từ từ đẩy chiếc nhẫn vào ngón áp út của tôi, dõng dạc nói qua micro:
"Khương Dao, từ nay về sau, em là của anh. Bản hợp đồng này, thời hạn là vĩnh viễn."
Bên dưới khán đài, tiếng vỗ tay vang lên như sấm dậy. Những ánh đèn flash liên tục chiếu thẳng vào mặt tôi, làm mắt tôi nhức nhối, nhòe đi. Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy một bóng người quen thuộc đứng ở góc khuất của sảnh tiệc, cạnh hàng cột lớn.
Đó là Lâm Duệ.
Cậu ấy mặc một bộ đồ nhân viên phục vụ, đội chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống che nửa mặt. Lâm Duệ không hề bị bắt, hình ảnh hôm trước chỉ là một màn kịch do cậu ấy tạo ra để đánh lừa mạng lưới tình báo của Thẩm Trì Chi. Cậu ấy nhìn tôi, khẽ gật đầu, ngón tay làm một ký hiệu "Ok" ẩn ý rồi nhanh chóng lùi vào bóng tối.
Tim tôi đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Một luồng hy vọng mãnh liệt đột ngột bùng cháy từ đống tro tàn của sự tuyệt vọng.
Tôi khẽ quay đầu nhìn Thẩm Trì Chi, người đang ôm eo tôi để chụp ảnh cùng các quan khách. Nụ cười trên môi tôi lúc này không còn là giả vờ nữa, nó trở nên vô cùng rực rỡ và quyến rũ.
Thẩm Trì Chi, anh nghĩ anh đã thắng sao? Anh nghĩ chiếc còng chân bằng thép và quyền lực của Thẩm Thị có thể thực sự giam giữ được tôi? Anh đã tự tay đeo chiếc nhẫn thứ ba này lên tay tôi trước toàn bộ truyền thông, nghĩa là anh đã đường hoàng mở cửa cho tôi bước vào trung tâm quyền lực của Thẩm gia.
Lễ đính hôn này không phải là dấu chấm hết cho tự do của tôi, mà là phát súng mở màn cho chương đẫm máu nhất của cuộc trả thù. Tôi sẽ thuận theo anh, sẽ làm một người vợ ngoan ngoãn nhất, cho đến ngày tôi gom đủ bằng chứng để tự tay đẩy anh và cả đế chế Thẩm Thị này xuống địa ngục.
Hãy tận hưởng sự đắc thắng của anh đi, Thẩm Trì Chi. Đêm nay, trò chơi mới thực sự bắt đầu.