Ánh mắt hắn tối sầm lại trước danh xưng "Thẩm tổng", nhưng hắn không vạch trần, chỉ siết chặt lấy eo tôi, đưa tôi lên chiếc xe limousine sang trọng đang chờ sẵn.
---
Sảnh tiệc của khách sạn sáu sao rực rỡ ánh đèn pha lê và ngập tràn hoa hồng trắng — loại hoa mà tôi ghét nhất. Tiếng nhạc cổ điển du dương vang lên, hòa cùng tiếng cười nói, chúc tụng giả tạo của giới thượng lưu.
Khi Thẩm Trì Chi nắm tay tôi bước vào lễ đường, hàng trăm ống kính máy ảnh lập tức chớp nháy liên hồi. Hắn nở nụ cười lịch lãm, phong độ đúng chuẩn một vị tổng tài chung tình, thỉnh thoảng lại cúi đầu thì thầm vào tai tôi đầy âu yếm trước ống kính. Còn tôi, tôi đeo lên mặt chiếc mặt nạ của một vị hôn phu hạnh phúc, ngoan ngoãn đi bên cạnh hắn, tiếp rượu những vị quan chức và đối tác lớn.
"Chúc mừng Thẩm tổng, chúc mừng Thẩm phu nhân! Hai người thật đúng là trời sinh một cặp, tình cảm từ thời học đường đến nay thật khiến người ta ngưỡng mộ." Một vị giám đốc tập đoàn lớn nâng ly chúc mừng.
"Cảm ơn ông. Dao Dao nhà tôi vốn nhút nhát, từ xưa đến nay đều cần tôi bảo bọc." Thẩm Trì Chi khẽ cười, bàn tay đặt sau lưng tôi dùng lực siết mạnh như một sự sở hữu tuyệt đối.
Sự đạo đức giả của hắn khiến tôi muốn nôn mửa ngay tại chỗ. Tình cảm thời học đường? Sự bảo bọc? Hắn biến mười năm tra tấn tinh thần và giam cầm tôi thành một câu chuyện ngôn tình lãng mạn để làm đẹp cho bộ mặt của Thẩm Thị.
Đến phần chính của buổi lễ, người dẫn chương trình mời chúng tôi bước lên bục vinh quang. Thẩm Trì Chi nhận lấy chiếc hộp nhung đỏ từ trợ lý, bên trong là chiếc nhẫn kim cương thứ ba — chiếc nhẫn có viên đá chủ lớn nhất, lấp lánh và lạnh lẽo đến gai người.
Hắn cầm lấy bàn tay trái của tôi. Các đầu ngón tay của tôi run lên bần bật dưới cái lạnh của phòng điều hòa và nỗi sợ hãi đang dâng trào. Thẩm Trì Chi nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt phượng sâu thẳm ấy tràn ngập sự đắc thắng và một tình yêu vặn vẹo, điên cuồng. Hắn từ từ đẩy chiếc nhẫn vào ngón áp út của tôi, dõng dạc nói qua micro:
"Khương Dao, từ nay về sau, em là của anh. Bản hợp đồng này, thời hạn là vĩnh viễn."
Bên dưới khán đài, tiếng vỗ tay vang lên như sấm dậy. Những ánh đèn flash liên tục chiếu thẳng vào mặt tôi, làm mắt tôi nhức nhối, nhòe đi. Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy một bóng người quen thuộc đứng ở góc khuất của sảnh tiệc, cạnh hàng cột lớn.
Đó là Lâm Duệ.
Cậu ấy mặc một bộ đồ nhân viên phục vụ, đội chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống che nửa mặt. Lâm Duệ không hề bị bắt, hình ảnh hôm trước chỉ là một màn kịch do cậu ấy tạo ra để đánh lừa mạng lưới tình báo của Thẩm Trì Chi. Cậu ấy nhìn tôi, khẽ gật đầu, ngón tay làm một ký hiệu "Ok" ẩn ý rồi nhanh chóng lùi vào bóng tối.
Tim tôi đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Một luồng hy vọng mãnh liệt đột ngột bùng cháy từ đống tro tàn của sự tuyệt vọng.
Tôi khẽ quay đầu nhìn Thẩm Trì Chi, người đang ôm eo tôi để chụp ảnh cùng các quan khách. Nụ cười trên môi tôi lúc này không còn là giả vờ nữa, nó trở nên vô cùng rực rỡ và quyến rũ.
Thẩm Trì Chi, anh nghĩ anh đã thắng sao? Anh nghĩ chiếc còng chân bằng thép và quyền lực của Thẩm Thị có thể thực sự giam giữ được tôi? Anh đã tự tay đeo chiếc nhẫn thứ ba này lên tay tôi trước toàn bộ truyền thông, nghĩa là anh đã đường hoàng mở cửa cho tôi bước vào trung tâm quyền lực của Thẩm gia.
Lễ đính hôn này không phải là dấu chấm hết cho tự do của tôi, mà là phát súng mở màn cho chương đẫm máu nhất của cuộc trả thù. Tôi sẽ thuận theo anh, sẽ làm một người vợ ngoan ngoãn nhất, cho đến ngày tôi gom đủ bằng chứng để tự tay đẩy anh và cả đế chế Thẩm Thị này xuống địa ngục.
Hãy tận hưởng sự đắc thắng của anh đi, Thẩm Trì Chi. Đêm nay, trò chơi mới thực sự bắt đầu.