Lễ đính hôn kết thúc vào lúc nửa đêm, khi những hạt tuyết bắt đầu rơi dày đặc hơn, bám thành một lớp trắng xóa trên những ô cửa kính sảnh tiệc.
Thẩm Trì Chi dường như vô cùng mãn nguyện. Sự phối hợp ăn ý, nụ cười rạng rỡ của tôi trước ống kính truyền thông đã hoàn toàn thỏa mãn lòng hư vinh và bản năng chiếm hữu cực đoan của hắn. Hắn uống khá nhiều rượu, gương mặt điển trai phảng phất một tầng đỏ nhạt, nhưng đôi mắt nhìn tôi khi ngồi trên xe limousine về lại biệt thự vẫn sáng quắc, hừng hực một ngọn lửa dục vọng nguyên thủy.
Vừa bước qua cửa căn penthouse, Thẩm Trì Chi liền thô bạo ép tôi vào cánh cửa gỗ dày nặng. Hắn ném chiếc hộp nhung đựng trang sức xuống sàn, hai tay giữ chặt lấy đỉnh đầu tôi, cúi xuống ngấu nghiến bờ môi tôi bằng một nụ hôn nồng nặc mùi rượu mạnh và sự điên cuồng.
"Dao Dao... hôm nay em đẹp lắm. Em ngoan như vậy, anh rất thích." Hắn vừa hôn vừa thì thầm dồn dập, bàn tay to bản thô ráp luồn vào trong vạt áo sơ mi lụa của tôi, vuốt ve làn da đang run rẩy vì lạnh.
Tôi không né tránh, cũng không phản kháng. Tôi chủ động vươn tay ôm lấy cổ hắn, hé môi đón nhận nụ hôn của hắn, thậm chí còn khẽ đáp lại một cách vụng về. Sự "chủ động" đột ngột này của tôi khiến Thẩm Trì Chi khựng lại một giây vì kinh ngạc, nhưng ngay sau đó, một niềm vui sướng điên cuồng bùng lên trong mắt hắn. Hắn bế bổng tôi lên, sải bước dài tiến về phía chiếc giường lớn giữa phòng ngủ.
Đêm nay, hắn không dùng đến sợi xích bạc lạnh lẽo kia nữa. Hắn nghĩ hắn đã dùng quyền lực để bẻ gãy hoàn toàn đôi cánh của tôi, nghĩ rằng chiếc nhẫn kim cương trị giá hàng triệu đô trên ngón tay tôi đã là chiếc gông xiềng tâm lý vững chắc nhất. Hắn ra sức đòi hỏi, chiếm đoạt cơ thể tôi như một vị vua đang hưởng dụng chiến lợi phẩm của mình sau một cuộc viễn chinh thắng lợi.
Tôi nhắm mắt lại, cắn chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ nhục nhã. Trong bóng tối của căn phòng ngủ, khi Thẩm Trì Chi đang chìm đắm trong sự hoan lạc, tôi hé mắt nhìn lên trần nhà. Đầu óc tôi tỉnh táo một cách đáng sợ. Tôi đang đếm nhịp thở của hắn, ghi nhớ từng thói quen, từng điểm yếu của người đàn ông này. Đây không phải là sự phục tùng của một nạn nhân, đây là sự hy sinh thân xác của một kẻ đi săn đang chờ thời cơ chín muồi.
Sau khi thoát ra được, tôi bước xuống giường, chân trần dẫm lên tấm thảm lông mềm mại. Tôi không đi tìm quần áo, cũng không bỏ trốn. Tôi tiến về phía chiếc áo khoác vest của Thẩm Trì Chi đang vắt hờ trên chiếc ghế sành điệu ở góc phòng.
Tôi thò tay vào chiếc túi áo trong của hắn, ngón tay chạm vào một vật thể bằng kim loại lạnh ngắt. Là chiếc điện thoại thông minh cá nhân của hắn — chiếc điện thoại chứa toàn bộ các liên lạc mật, các tài khoản ngân hàng và các văn bản chỉ đạo ngầm của Tập đoàn Thẩm Thị.
Tim tôi đập liên hồi, mồ hôi hột rịn ra trên trán. Tôi liếc nhìn về phía giường, Thẩm Trì Chi vẫn nằm nghiêng, lưng quay về phía tôi.
Tôi bấm nút nguồn chiếc điện thoại. Màn hình sáng lên, yêu cầu quét dấu vân tay hoặc nhập mật khẩu. Tôi cắn môi, khẽ bước lại gần giường, quỳ xuống bên cạnh phía tay đang buông thõng của Thẩm Trì Chi. Tôi nhẹ nhàng cầm lấy ngón tay cái của hắn, ấn nhẹ vào nút cảm biến của điện thoại.
*Cạch.* Màn hình mở khóa thành công.
Tôi lập tức mở ứng dụng lưu trữ bảo mật, tìm kiếm tệp tài liệu có mã số "Dự án Nam Hải" — dự án trốn thuế và chuyển nhượng đất công bất hợp pháp mà Lâm Duệ đã nhắc tới trong tin nhắn trước đó. Đúng như dự đoán, mọi biên lai chuyển tiền ngầm ra tài khoản nước ngoài của Thẩm gia đều nằm gọn trong này.
Tôi không có thiết bị để sao chép dữ liệu, và nếu gửi email hay tin nhắn đi, hệ thống tường lửa của Thẩm Thị sẽ ngay lập tức báo động cho đội ngũ an ninh mạng. Cách duy nhất là ghi nhớ.
Với trí nhớ của một thủ khoa ngành tâm lý học, tôi mở từng trang tài liệu, căng mắt ra đọc và ghi khắc từng con số, từng tên tài khoản ngân hàng Thụy Sĩ vào sâu trong đại não. Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng tôi, bàn tay run rẩy lật từng trang màn hình.
45... 46... 47 trang tài liệu.
"Dao Dao, em đang làm gì đấy?"
Một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng đột ngột vang lên từ phía sau lưng tôi, phá vỡ sự im lặng chết chóc của màn đêm.