Cả cơ thể tôi như bị đóng băng ngay tại chỗ. Máu trong người như ngưng chảy, từng tế bào não đều gào thét một tín hiệu nguy hiểm tột độ.
Tôi không quay đầu lại ngay, bàn tay cầm chiếc điện thoại của Thẩm Trì Chi khẽ run lên một nhịp rồi lập tức được tôi siết chặt. Tôi nhắm mắt, hít một hơi thật sâu để ép bản thân phải lấy lại sự bình tĩnh trong vòng chưa đầy một giây, rồi từ từ xoay người lại.
Thẩm Trì Chi đã ngồi dậy từ bao giờ. Hắn tựa lưng vào thành giường gỗ, nửa thân trên trần trụi lộ ra những đường cơ bắp săn chắc dưới ánh đèn ngủ mờ ảo. Đôi mắt phượng của hắn hoàn toàn tỉnh táo, không có một chút gì là mơ màng của kẻ say rượu, lạnh lùng và sắc bén như lưỡi dao cạo găm thẳng vào tôi.
"Anh hỏi... em đang làm gì với điện thoại của anh?" Hắn lặp lại câu hỏi, giọng nói trầm thấp đến mức đáng sợ, áp lực vô hình lan tỏa khắp căn phòng.
Tôi không giấu chiếc điện thoại ra sau lưng, vì tôi biết hành động đó chẳng khác nào tự sát trước một kẻ nhạy cảm như hắn. Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, bĩu môi, rồi ném chiếc điện thoại lên nệm một cách dứt khoát, tỏ vẻ giận dỗi:
"Tôi xem danh bạ của anh. Sao nào? Tôi không có quyền xem à?"
Thẩm Trì Chi nheo mắt lại, liếc nhìn chiếc điện thoại đang mở màn hình sáng trưng, rồi lại nhìn sang tôi: "Xem danh bạ? Lúc ba giờ sáng?"
"Phải, lúc ba giờ sáng!" Tôi đứng bật dậy, bước lại gần giường, khoanh hai tay trước ngực, cố tình đẩy giọng mình lên cao để lấp liếm sự hoảng loạn trong lòng: "Hôm nay ở buổi tiệc đính hôn, tôi thấy vị tiểu thư nhà họ Tạ cứ nhìn anh suốt. Hai người còn đứng uống rượu nói chuyện riêng rất lâu đúng không? Thẩm Trì Chi, anh nhốt tôi ở đây, bắt tôi đeo nhẫn của anh, nhưng bên ngoài anh vẫn dây dưa với người phụ nữ khác. Tôi không được phép ghen sao?!"
Đây là canh bạc lớn nhất của tôi. Tôi dùng chính tâm lý chiếm hữu của hắn để ngụy trang cho hành vi ăn cắp thông tin của mình. Kẻ điên luôn muốn món đồ chơi của mình phải toàn tâm toàn ý hướng về hắn, kể cả đó là sự ghen tuông độc hại.
Thẩm Trì Chi nhìn tôi trân trân suốt nửa phút. Không gian im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim tôi đập thình thịch như đánh trống trong lồng ngực.
Rồi đột nhiên, gân xanh trên trán hắn giãn ra. Hắn bật cười, một tiếng cười thấp từ trong lồng ngực, mang theo sự nhẹ nhõm và một chút sủng nịnh bệnh hoạn. Hắn vươn tay, thô bạo kéo mạnh tay tôi, khiến tôi ngã nhào vào lòng hắn.
"Hóa ra là em ghen à?" Hắn bóp cằm tôi, nhìn vào khóe mắt còn hơi đỏ của tôi vì căng thẳng, lầm tưởng đó là uất ức: "Tạ tiểu thư chỉ là đối tác của dự án mới. Dao Dao, anh đã nói rồi, anh chỉ có một mình em. Đừng dùng cái trí thông minh của em để nghi ngờ anh."
Hắn cầm lấy chiếc điện thoại, thản nhiên tắt màn hình rồi ném sang chiếc bàn bên cạnh, hoàn toàn không kiểm tra xem tôi đã mở ứng dụng nào. Hắn đè tôi xuống dưới thân, nụ hôn điên cuồng và nồng nặc mùi vị độc chiếm một lần nữa ập xuống.
Tôi ôm lấy vai hắn, vùi mặt vào bóng tối để che đi tia sáng lạnh ngắt và ghê tởm trong mắt mình.
Tôi đã thắng ván bài này. 47 trang tài liệu mật của Thẩm Thị, từng con số, từng tài khoản ngân hàng Thụy Sĩ chuyển tiền ngầm đều đã nằm trọn trong đầu tôi. Hắn nghĩ hắn đã thuần hóa được tôi bằng tình dục và sự giam cầm, nhưng hắn không biết rằng, con mồi mà hắn tự hào nhất đang từng bước rút cạn dưỡng khí của đế chế do hắn dựng lên.
---
Sáng hôm sau, Thẩm Trì Chi rời đi từ sớm để giải quyết hậu quả vụ đính hôn và các dự án của tập đoàn. Hắn không còn còng chân tôi nữa, thậm chí còn cho phép tôi đi lại tự do trong toàn bộ căn penthouse, miễn là không bước ra khỏi cửa chính có bảo vệ canh giữ.
Tôi tận dụng thời gian hắn đi vắng. Đứng trước cửa sổ sát đất nhìn xuống thành phố lờ mờ trong làn sương, tôi bắt đầu dùng ngón tay vạch lên mặt kính những con số mật mã mà tôi đã ghi nhớ đêm qua. Tôi nhẩm đi nhẩm lại trong đầu hơn một trăm lần để đảm bảo không sai sót một ký tự nào.
Bất chợt, một tiếng động lạ phát ra từ phía ban công.
Căn penthouse ở tầng ba mươi tư, gió rít rất mạnh. Tôi nhíu mày, bước lại gần cửa kính ban công. Từ phía góc khuất của giàn hoa hồng trắng, một bóng người mặc bộ đồ bảo hộ lau kính tòa nhà đang đu dây từ trên tầng thượng xuống, gõ nhẹ ba tiếng vào mặt kính: *Cốc, cốc, cốc.*
Là Lâm Duệ.
Cậu ấy kéo chiếc kính bảo hộ lên, gương mặt đầy vết trầy xước do gió lạnh nhưng ánh mắt thì vô cùng kiên định. Cậu ấy đưa tay ra hiệu cho tôi mở hé cửa kính.
"Dao Dao, nhanh lên, tôi chỉ có năm phút trước khi hệ thống camera an ninh của tòa nhà tự động quét lại khu vực này!" Lâm Duệ nói giọng gấp gáp qua khe cửa hẹp.
Tôi không lãng phí một giây nào. Tôi áp sát tai vào khe cửa, dùng tốc độ nhanh nhất, đọc rõ ràng và chính xác từng số tài khoản, từng mốc thời gian chuyển tiền và tên các công ty ma ở nước ngoài của Thẩm Thị mà tôi đã học thuộc lòng đêm qua. Lâm Duệ dùng một chiếc máy ghi âm siêu nhỏ bấm nút ghi lại toàn bộ.
Khi tôi đọc đến con số cuối cùng, sắc mặt Lâm Duệ từ lo lắng chuyển sang kinh ngạc tột độ: "Đủ rồi! Số liệu này hoàn toàn khớp với những lỗ hổng thuế mà tôi đang điều tra. Chỉ cần nhiêu đây, lệnh phong tỏa tài sản và bắt giữ khẩn cấp ban giám đốc Thẩm Thị sẽ được phê duyệt trong vòng ba ngày tới!"
"Cậu phải cẩn thận, Thẩm Trì Chi rất nhạy cảm," tôi dặn dò, tay siết chặt lấy thanh cửa.
"Tôi biết. Cậu cố chịu đựng thêm ba ngày nữa. Ba ngày sau, tôi sẽ đến đón cậu ra khỏi cái lồng này." Lâm Duệ gật đầu, kéo kính bảo hộ xuống rồi nhanh chóng đu dây trượt xuống tầng dưới, biến mất vào khoảng không vạn trượng.
Tôi đóng chặt cửa kính lại, tim đập liên hồi nhưng lòng bàn tay đã ngập tràn cảm giác chiến thắng. Ba ngày. Chỉ còn ba ngày nữa thôi, chiếc gông xiềng mang tên Thẩm Trì Chi sẽ hoàn toàn vỡ nát.
Nhưng tôi không hề biết rằng, ngay khi Lâm Duệ vừa khuất bóng, ở góc phòng ngủ, một chiếc camera ẩn siêu nhỏ đặt giấu trong mắt của con gấu bông trang trí trên kệ sách — thứ mà Thẩm Trì Chi vừa sai người mang đến sáng nay — đang âm thầm ghi lại toàn bộ cảnh tượng tôi thì thầm qua khe cửa ban công, truyền trực tiếp đến màn hình máy tính trên bàn làm việc của vị tổng tài Thẩm Thị.