Sáng hôm sau, một chiếc kiệu nhỏ màu hồng nhạt, rách nát đi qua lối cửa ngách phía Tây để vào phủ bá tước. Từ trên kiệu bước xuống là Bạch Liễu Nhi — một ả nữ tử có nhan sắc mảnh mai, đúng chuẩn gu "bạch liên hoa" yếu đuối, thích gục ngã trước gió. Ả mặc một bộ y phục màu trắng đơn sơ, đầu cài một chiếc trâm bạc rẻ tiền, hai mắt rướm lệ, vừa bước vào sảnh chính đã "bùm" một tiếng quỳ sụp xuống đất, ôm lấy bụng mình khóc lóc thảm thiết.
"Thiếp thân bái kiến phu nhân, bái kiến tỷ tỷ! Thiếp thân thân phận hèn mọn, không dám cầu danh phận, chỉ cầu được hầu hạ đại thiếu gia, cho đứa trẻ tội nghiệp này một mái nhà thôi ạ!"
Lục Trường Phong đứng bên cạnh xót xa khôn nguôi, định lao vào đỡ thì bị ánh mắt sắc như dao của Thẩm Thừa Nhã quét qua, khiến hắn rụt tay lại.
Thẩm Thừa Nhã thong thả nhấp một ngụm trà yến, liếc nhìn con ả đang diễn trò khóc lóc dưới đất. Thể loại tiểu tam diễn sâu này, ở thời hiện đại cô đã xem đến phát chán trên TikTok rồi. Muốn chơi trò yếu đuối đáng thương sao? Để xem ai diễn đạt hơn ai!
"Ai chà, nhìn kìa, thật là một mớ tội nghiệp." Thẩm Thừa Nhã buông chén trà, thở dài một tiếng đầy thương cảm, nhưng lời nói ra lại bén ngót. "Nghe nói ngươi đang mang long thai... à không, mang cốt nhục của Lục gia được ba tháng? Nhưng ta nhìn eo ngươi vẫn thon gọn thế kia, lại còn dập đầu mạnh mẽ như vậy, xem ra đứa nhỏ này mệnh rất lớn, không dễ sảy đâu nhỉ?"
Bạch Liễu Nhi nghẹn lời, tiếng khóc khựng lại một nhịp, vội vàng đáp: "Dạ... thiếp thân vì quá lo sợ nên có phần tiều tụy..."
"Thừa Uyển! Cô quá đáng vừa thôi chứ!" Lục Trường Phong lập tức nổi điên, lao lên định đẩy Giang Thừa Uyển ra.
Nhưng hắn chưa kịp chạm vào cọng tóc của vợ thì một chiếc quạt lông vũ đã đập thẳng vào mu bàn tay hắn đau điếng. Thẩm Thừa Nhã đã đứng chắn trước mặt Giang Thừa Uyển từ lúc nào.
"Lục Trường Phong, mắt ngươi bị mù à, hay cái đầu ngươi chỉ để trang trí?" Thẩm Thừa Nhã mắng xối xả. "Nó tự buông tay, tự ngã ngửa ra sau, con dâu ta còn chưa kịp chạm vào thành chén trà! Ngươi đi học hành quân đánh trận, nhìn thế trận kiểu gì mà không ra cái trò lừa gạt rẻ tiền này hả?"
Bạch Liễu Nhi khóc rấm rứt: "Phu nhân minh giám, thiếp thân không dám nói dối, thiếp thật sự đau bụng..."
"Đau bụng đúng không? Tốt lắm!" Thẩm Thừa Nhã nở một nụ cười rạng rỡ khiến Bạch Liễu Nhi thình lình rùng mình. Cô quay sang ma ma thân cận: "Mau! Truyền bà đỡ giỏi nhất kinh thành vào đây, thêm cả Trương thái y ở hiệu thuốc đầu phố nữa. Khám ngay tại sảnh chính này cho ta! Nếu đứa trẻ có mệnh hệ gì, ta lập tức đánh chết đám hầu hạ. Còn nếu đứa trẻ... hoàn toàn bình an vô sự, hoặc cái thai này có gì gian dối..."
Cô cúi thấp người xuống, ghé sát mặt vào Bạch Liễu Nhi, gằn giọng từng chữ: "...Thì ta sẽ lột da ngươi, ném ngược trở lại cái thanh lâu thối tha kia!"
Sắc mặt Bạch Liễu Nhi trong nháy mắt cắt không còn giọt máu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Ả không ngờ vị phu nhân thét ra lửa này lại không hành động theo lẽ thường, không tức giận đuổi ả đi để ả có cớ khóc lóc với đại thiếu gia, mà lại trực tiếp dùng biện pháp mạnh mẽ, thô bạo và lý trí đến mức đáng sợ như vậy!
Giang Thừa Uyển đứng phía sau, nhìn bóng lưng to lớn, kiên định của mẹ chồng, trong lòng thầm thốt lên: *Mẫu thân... người ngầu quá đi mất!*