Sau màn kịch náo loạn, sảnh chính trở lại vẻ yên tĩnh. Lục Trường Phong đứng đó, mặt mũi đỏ bừng vì xấu hổ và nhục nhã. Hắn lén nhìn sang Giang Thừa Uyển — người vợ thục hiền mà hắn từng hắt hủi, lúc này cô vẫn đứng yên lặng, thần thái bình thản đến lạ kỳ.
"Thừa Uyển... ta... ta bị con ả đó che mờ mắt, ta xin lỗi nàng..." Lục Trường Phong cúi đầu, giọng nhút nhát định tiến lại gần nắm tay vợ.
"Tránh xa con dâu ta ra!" Thẩm Thừa Nhã lạnh lùng đứng chắn giữa hai người, liếc nhìn thằng con trai bằng nửa con mắt. "Ngươi tưởng một câu xin lỗi là xong chuyện sao? Bản phu nhân nhìn thấy ngươi liền chướng mắt. Cút về phòng tự suy ngẫm cho ta, ba tháng tới không có lệnh của ta, cấm bước chân ra khỏi cửa nửa bước, cắt toàn bộ bổng lộc!"
Lục Trường Phong không dám cãi nửa lời, ấm ức bước đi như một con gà chọi bị vặt sạch lông.
Trong phòng ngủ của đại thiếu nãi nãi, Thẩm Thừa Nhã thong thả ngồi trên sập gụ, tự tay rót một ly trà hoa cúc đẩy sang cho Giang Thừa Uyển. Nhìn cô con dâu cổ đại ngoan ngoãn, chịu nhiều uất ức này, máu "chị đại" thời hiện đại của cô lại trỗi dậy.
Giang Thừa Uyển nghe những lời "kinh thiên động địa" nhưng lại vô cùng chí lý của mẹ chồng, đôi mắt bỗng chốc sáng rực lên như vừa tìm thấy một thế giới mới. Cô ôm chặt lấy cánh tay Thẩm Thừa Nhã, lần đầu tiên nở một nụ cười rạng rỡ từ tận đáy lòng:
"Mẫu thân... người không giống mẹ chồng, người giống như tỷ tỷ tái sinh của nhi dâu vậy!"
Thẩm Thừa Nhã cười ha ha vỗ ngực: "Hợp lý! Sau này ở đoàn tụ gia đình thì gọi mẫu thân, lúc chỉ có hai đứa mình thì cứ xem mẹ như tỉ tỉ ruột đi. Để xem hai chị em mình quậy nát cái phủ bá tước này thế nào!"