Lần cuối cùng Lâm Hiểu Hy nhớ được, cô đang ngồi trong căn phòng trọ chật hẹp, vừa uống mì tôm vừa đọc hết tập cuối của bộ tiểu thuyết ngôn tình cổ trang "Kiều Thê Của Tướng Quân". Rồi cô thiếp đi trên bàn phím.
Khi mở mắt ra, trước mắt là trần nhà bằng gỗ chạm trổ tinh vi, xung quanh là màn trướng lụa hồng thêu phượng hoàng. Không phải phòng trọ của cô.
"Tiểu thư, tiểu thư tỉnh rồi!" Một cô gái nhỏ mặc áo xanh lao vào, mắt đỏ hoe. "Tiểu thư ngất đi cả ngày, nô tỳ sợ chết khiếp!"
Hiểu Hy ngồi dậy chậm rãi. Đầu óc cô bắt đầu xử lý thông tin với tốc độ của kỹ sư IT hai mươi sáu tuổi đã quen debug lỗi lúc nửa đêm.
Cổ trang. Hầu gái. Tiểu thư.
"Ta... xuyên không rồi." Cô thốt ra khẽ khàng.
"Tiểu thư nói gì ạ?" Cô gái nhỏ — Ngọc Anh, tên hầu gái trong truyện — nhìn cô lo lắng.
"Không có gì." Hiểu Hy nhìn quanh căn phòng, nhẩm tính nhanh. Nếu đây thật sự là thế giới trong "Kiều Thê Của Tướng Quân", thì cô đang nhập vào thân xác Lâm Uyển Nhi — tiểu thư thứ ba nhà Lâm, vừa được cha hứa hôn với Đô Thống Vũ Khải Minh.
Vũ Khải Minh. Cô nhớ rõ nhân vật này. Trong truyện, hắn được mô tả là người lạnh lùng tàn nhẫn, chưa từng cười, xử tử thuộc hạ không chớp mắt. Lâm Uyển Nhi nguyên bản vì sợ hãi mà tìm cách trốn hôn, kết quả bị hắn ra lệnh đánh chết vì "làm nhục tướng phủ".
Chương ba. Cô chết ở chương ba.
Hiểu Hy hít sâu một hơi. Được rồi. Bình tĩnh. Cô có lợi thế mà nhân vật gốc không có — cô biết toàn bộ cốt truyện. Cô biết ai là người tốt, ai là kẻ xấu, biến cố nào sắp xảy ra.
"Ngọc Anh," cô gọi hầu gái, "mang nước rửa mặt vào đây. Và cho ta biết hôm nay là ngày mấy tháng mấy."
Bước đầu tiên: định vị thời gian. Còn bao nhiêu ngày trước khi hôn lễ diễn ra?