"Nếu ta muốn gây rối, có cách khác dễ hơn nhiều." Hiểu Hy nhún vai. "Ta chỉ nói những gì ta nghe thấy. Tin hay không là việc của Vũ Đô Thống."
Hắn đứng dậy, bước đến gần cô. Ở khoảng cách này, cô mới nhận ra mình chỉ cao đến vai hắn.
"Vì sao phu nhân nói với ta? Nếu những kẻ đó thành công, phu nhân có thể lợi dụng cơ hội đó rời khỏi tướng phủ."
Đó là câu hỏi sắc sảo. Hiểu Hy đã nghĩ đến điều này.
"Vì ta không muốn làm con tin." Cô trả lời thẳng. "Và vì nếu Vũ Đô Thống có chuyện, tướng phủ sụp đổ, ta cũng không có kết cục tốt."
Lần đầu tiên, cô thấy khóe môi hắn nhúc nhích — không hẳn là cười, nhưng gần với cười hơn bất kỳ biểu cảm nào cô từng thấy trên khuôn mặt đó.
"Phu nhân thực tế."
"Ta là người thực dụng." Hiểu Hy gật đầu. "Vậy Vũ Đô Thống có muốn hợp tác không? Ta có thể giúp tìm ra danh tính thật của hai tên gia đinh đó."
Hắn nhìn cô một lúc. "Phu nhân có cách gì?"
Hiểu Hy mỉm cười. Cô có thứ mà hắn không có — kiến thức từ thế giới hiện đại về cách điều tra, theo dõi, và quan trọng nhất, cô biết ai là kẻ chủ mưu đằng sau.