11 truyện

Trong giới nghệ thuật kịch nghệ và điện ảnh hiện đại, cái tên Lục Viễn đại diện cho sự bảo chứng phòng vé và đỉnh cao nghệ thuật. Anh là một biên kịch kiệt xuất, kẻ sở hữu đôi bàn tay ma thuật có thể thêu dệt nên những thiên tình sử lung linh, đắm đuối và đau đớn đến vỡ vụn tâm hồn. Hàng triệu khán giả khóc cười theo từng dòng thoại của anh, các ngôi sao hạng A tranh giành nhau từng vai diễn trong kịch bản của anh. Nhưng đằng sau ánh hào quang lộng lẫy đó, Lục Viễn lại là một gã độc thân kiêu ngạo, mang trái tim băng giá và niềm tin kiên định: Tình yêu chỉ là sự phản ứng hóa học bốc đồng, một trò lừa bịp ảo tưởng do con người tự thêu dệt để trốn tránh sự cô đơn. Với anh, cảm xúc lãng mạn chỉ là thứ nguyên liệu khô khốc trên trang giấy, dùng xong liền gạt bỏ. Trái ngược hoàn toàn với thế giới nhung lụa của Lục Viễn là Trần Dịch — một diễn viên kịch nói đóng thế âm thầm sống dưới đáy giới giải trí. Trần Dịch sở hữu tài năng xuất thần, ánh mắt biết nói cùng chất giọng trầm ấm có khả năng chạm đến tận cùng cảm xúc người nghe. Thế nhưng, vì không có gia thế chống lưng, lại kiên quyết từ chối những quy tắc ngầm dơ bẩn của giới thượng lưu, anh mãi mãi bị đẩy vào bóng tối: đóng thế ánh sáng, tập thoại lúc nửa đêm và nhường ánh hào quang cho những gã thiếu gia bột phát. Nhưng sau lớp vỏ ngoài điềm tĩnh, gai góc ấy là một tâm hồn cuồn cuộn đam mê với ánh đèn sân khấu và một trái tim chân thành, kiên định đến nhói lòng. Hai đường thẳng song song tưởng chừng không bao giờ giao nhau ấy đột nhiên va vào nhau trong một đêm mưa thu u uất, tại phòng tập kịch trống rỗng lúc mười hai giờ đêm. Lục Viễn bị tắc ý tưởng đã vô tình chứng kiến một giọt nước mắt đơn độc của Trần Dịch khi anh tự thoại dưới ánh đèn vàng duy nhất. Khoảnh khắc ấy, gã biên kịch lạnh lùng nhận ra: người nam nhân đóng thế này chính là chiếc chìa khóa duy nhất có thể thổi hồn vào kiệt tác mới nhất của anh — "Thứ Bảy Tuyết Rơi". Bất chấp sự phản đối của nhà đầu tư và sự ganh ghét của dàn sao nổi tiếng, Lục Viễn đưa Trần Dịch bước ra ánh sáng, chỉ định anh vào vai nam chính. Những buổi luyện tập riêng kéo dài xuyên đêm, những dòng thoại đan cài giữa hư và thực, những cái chạm tay vô tình trong đêm tối... đã dần làm mờ đi ranh giới mong manh giữa nhân vật trong kịch bản và con người thật ngoài đời. Một kẻ không tin vào tình yêu bắt đầu rung động trước sự chân thành ấm áp; một gã diễn viên đóng thế vốn quen giấu mình lại khao khát trở thành bến đỗ duy nhất cho tâm hồn tổn thương của vị biên kịch lừng lẫy. Nhưng khi bức màn sân khấu buông xuống, giữa tràng pháo tay giòn giã của khán giả và ánh đèn flash chói lóa, một câu hỏi tàn nhẫn đặt ra giữa hai người: Cảm xúc mãnh liệt này là tình yêu thật sự của hai tâm hồn, hay chỉ là chút dư âm lãng mạn còn sót lại từ vở kịch "Thứ Bảy Tuyết Rơi"?

Thịnh Lạc Dao là cái tên bảo chứng cho sự xa hoa và đỉnh cao của showbiz. Nổi tiếng với nhan sắc kiêu kỳ, đôi mắt hồ ly mê đùa lòng người cùng khả năng hóa thân xuất thần vào mọi dạng vai, cô đứng trên đỉnh cao vinh quang khi tuổi đời còn rất trẻ. Thế nhưng, giữa lúc sự nghiệp rực rỡ nhất, một vụ tai nạn bí ẩn xảy ra cùng với scandal chấn động về một bản hợp đồng thương mại ngầm đã đẩy cô vào tâm bão dư luận. Giữa muôn vàn lời buộc tội, Thịnh Lạc Dao bất ngờ tuyên bố bản thân mắc chứng rối loạn nhân cách và hoang tưởng nặng, được đưa vào Viện Giám định Tâm lý Pháp y Trung tâm để cách ly với tòa án và báo chí. Người chịu trách nhiệm chính trong việc đánh giá năng lực hành vi của cô là Thẩm Khinh Dật — vị bác sĩ tâm lý pháp y trẻ tuổi nhất lịch sử viện, nổi tiếng với sự lạnh lùng, sắc bén và tư duy logic đáng sợ. Trong giới pháp y, anh được mệnh danh là "Lưỡi Dao Tâm Lý", kẻ chưa từng thất bại trong việc lột bỏ mặt nạ của bất kỳ ai cố tình giả bệnh để trốn tránh pháp luật. Một bên là "Hoa đán" đỉnh cấp với kỹ năng diễn xuất đạt đến mức thượng thừa, sẵn sàng giăng ra hàng trăm cái bẫy cảm xúc để đánh lừa người đối diện; một bên là vị bác sĩ pháp y kiệt xuất với khả năng đọc vị ngôn ngữ cơ thể và tâm lý tội phạm đạt mức hoàn hảo. Cuộc đối đầu giữa họ trong gian phòng giám định ngập tràn ánh đèn trắng lạnh lẽo biến thành một ván cờ tâm lý căng thẳng, nơi mỗi ánh mắt, mỗi nụ cười hay giọt nước mắt đều là một nước đi tính toán. Thế nhưng, khi những lớp mặt nạ kiêu kỳ dần bị bóc tách bởi từng cú đòn tâm lý hiểm hóc, Thẩm Khinh Dật mới chấn động nhận ra: đằng sau sự xảo quyệt và điên loạn mà cô tự dựng lên không phải là chiêu trò tẩu thoát, mà là một lời kêu cứu âm thầm của một tâm hồn đã gánh chịu quá nhiều tổn thương sâu thẳm.

Ninh Nhược là một cây linh dược ngàn năm tu luyện thành tinh tại Dược Sơn — vùng đất thánh linh khí dạt dào nhưng hoàn toàn biệt lập với thế giới bên ngoài. Tánh tình ngây thơ, dịu dàng, niềm vui lớn nhất mỗi ngày của nàng là chăm sóc vườn dược thảo và luyện chế những viên linh đan thơm phức, mang ma lực trị thương kỳ diệu. Trong một lần dạo chơi bên bờ suối Linh Tuyền, Ninh Nhược vô tình nhặt được một con cáo tuyết nhỏ bị thương nặng, lông tóc xơ xác, ma khí xâm nhập gần như mất đi mạng sống. Không chút ngần ngại, nàng đưa cáo nhỏ về căn nhà trúc của mình, coi nó như một chú thú cưng nhỏ bé mà dốc lòng chăm sóc, ngày ngày đút cho nó ăn những viên đan dược quý giá nhất do chính tay mình luyện chế. Thế nhưng, Ninh Nhược làm sao có thể ngờ được, con "cáo nhỏ ngốc nghếch" chuyên gặm linh đan của nàng thực chất lại là Lục Doãn — Đại Chiến Thần của Cửu Trọng Thiên. Trong cuộc đại chiến với Cổ Ma ở Ma Cực, hắn bị trọng thương phải thu hồi nguyên thần, biến thành hình dạng nguyên thủy để dưỡng thương. Từ một vị tướng quân lạnh lùng, vô tình, kiêu hãnh của Thiên giới, Lục Doãn bất đắc dĩ phải chịu cảnh được một tiểu tiên nữ xem như mèo nhỏ cưng nựng. Khi thương thế bình phục, nguyên hình khôi phục, vị Chiến thần uy nghiêm ấy không chỉ quay lại đòi "trả nợ thuốc", mà còn muốn rước luôn cả tiểu đan ma ngây thơ về làm Phu nhân Chiến Thần Điện...

Phương An—một nữ kỹ sư cơ khí tài năng, sống thực tế và cực kỳ dị ứng với những thứ lý thuyết suông đang đứng trước nguy cơ "phát điên" vì bị gia đình hối thúc kết hôn. Để yên thân, cô quyết định chi tiền mua một mẫu robot sinh học humanoid thế hệ mới nhất mang mã hiệu Atlas-09 về làm "chồng hợp đồng". Atlas có ngoại hình hoàn hảo như một siêu mẫu, khả năng học hỏi cảm xúc vượt trội nhưng lại vận hành dựa trên thuật toán và logic máy móc cứng nhắc. Đặt tên cho robot là "Nhật Minh", Phương An chỉ yêu cầu anh làm tròn hai nhiệm vụ: hoàn thành việc nhà và đóng giả người chồng ngoan ngoãn trước mặt bố mẹ. Tuy nhiên, với mục tiêu đạt chỉ số "100% sự hài lòng của người dùng", Nhật Minh đã tự động truy cập internet, đọc hàng ngàn cuốn tiểu thuyết ngôn tình để học cách làm "người chồng quốc dân". Những hành động nuông chiều theo thuật toán vừa ngớ ngẩn, vừa dở khóc dở cười của Nhật Minh bắt đầu đảo lộn cuộc sống quy củ của Phương An. Qua những tình huống dở khóc dở cười thường ngày, Phương An dần nhận ra sự chân thành, kiên nhẫn và sự bảo vệ tuyệt đối mà gã "chồng máy" dành cho mình. Khi một sự cố chập điện nghiêm trọng đe dọa xóa sạch bộ nhớ của Nhật Minh, Phương An mới bừng tỉnh nhận ra cô đã trao trọn trái tim cho một sinh vật nhân tạo từ lúc nào.

Hạ An Nhiên là một chuyên gia quản lý khủng hoảng truyền thông khéo léo, điềm tĩnh, chuyên đi "dọn dẹp phốt" cho các ngôi sao nổi tiếng. Nhưng "vật cản" lớn nhất trong sự nghiệp của cô lại chính là Lục Cảnh Châu – Nam thần Ảnh đế sở hữu vẻ đẹp tạc tượng và hình tượng quý ông hoàn hảo trước công chúng. Thế nhưng, sau ánh đèn sân khấu, Lục Cảnh Châu thực chất là một kẻ cuồng kiểm soát, mắc bệnh "công tử" giai đoạn cuối và cực kỳ khó ở. Cà phê phải đúng 65 độ C, phòng ở không được một hạt bụi, và sự chuẩn xác phải đạt đến mức tuyệt đối! Một sự cố truyền thông bất ngờ xảy ra đẩy Lục Cảnh Châu vào tâm bão dư luận. Để bảo vệ hình ảnh, công ty quyết định đẩy cả hai vào chương trình thực tế "Sống Thử 30 Ngày" – quay lại cảnh sinh hoạt chung 24/7 của một cặp đôi giả định dưới sự giám sát của hàng chục ống kính máy quay. Khi "Chuyên gia dọn phốt" phải sống chung nhà với vị "Thượng đế khó tính", những màn đấu trí dở khóc dở cười liên tục nổ ra. Liệu ai sẽ là người bị hạ gục trước? Và đằng sau sự nuông chiều âm thầm của vị Ảnh đế lạnh lùng... là màn kịch giả định hay trái tim đã thực sự rung động?

Một cô họa sĩ truyện tranh tự do sống buông thả, coi Deadline là người yêu và sợ kết hôn hơn sợ chết. Một vị Trưởng khoa phẫu thuật tim mạch kiêu ngạo, lạnh lùng, cuồng sạch sẽ giai đoạn cuối và bị gia đình hối thúc cưới xin đến phát điên. Trong một lần trốn vào tủ quần áo bệnh viện để "săn tư liệu", Lâm An Nhiên vô tình ngã chõng gọng lên người Bác sĩ Cố Dật Thừa – đúng lúc mẹ anh đang gọi video call. Kết quả? Một bản "Hợp đồng hôn nhân giả 1 năm" lập tức ra đời với 3 quy tắc vàng: Không can thiệp riêng tư, không làm phiền nhau, và tuyệt đối không nảy sinh tình cảm. Thế nhưng, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén... Vị bác sĩ vốn có bệnh sạch sẽ lại âm thầm đeo găng tay đi dọn bãi rác bàn vẽ cho cô vợ giả, nấu bữa sáng dinh dưỡng bắt cô ăn đúng giờ. Còn cô họa sĩ ranh mãnh lại bê nguyên xi anh vào bộ truyện tranh hot nhất mạng xã hội để kiếm tiền nhuận bút! Ngày hợp đồng hết hạn, cô ôm vali định lén bỏ đi, nào ngờ vị bác sĩ lạnh lùng xé nát tờ giấy hợp đồng ngay trước mặt truyền thông: "Anh không muốn làm nam chính trong truyện của em nữa. Anh muốn làm chồng thật ngoài đời của em!"
📄 Truyện ngắnGiữa chốn kinh thành ngập tràn quyền mưu và lễ giáo tàn nhẫn, Tống Tri Yểu – một tiểu thư khuê các sa sút phải sống cảnh ăn nhờ ở đậu – chưa từng nghĩ mình sẽ rơi vào tay vị biểu ca cao cao tại thượng Cố Thanh Vô. Khi người huynh trưởng duy nhất bị khép vào án tử, nàng đành buông bỏ tự tôn, cởi bỏ y phục để đổi lấy một đường sống cho người thân. Nào ngờ, đêm xuân sắc ấy không phải là điểm kết thúc cho một cuộc giao dịch, mà là khởi đầu cho sự chiếm hữu cuồng nhiệt đến ngạt thở. Kẻ muốn phủi tay rời đi là nàng, còn kẻ chăng lưới vây bắt cả đời lại là gã thế tử nổi tiếng lạnh lùng không gần nữ sắc.
📄 Truyện ngắnTrong giới thượng lưu và ngành dệt may cao cấp, cái tên Cố Thành chính là biểu tượng của sự lạnh lùng, kỷ luật và cấm dục đến mức đáng sợ. Một người đàn ông luôn xuất hiện với những bộ complet ba mảnh phẳng phiu, cài kín đến chiếc cúc áo sơ mi cao nhất trên cổ, sở hữu ánh mắt sắc lẹm có thể khiến các giám đốc cấp cao phải run rẩy trong phòng họp trực tuyến bách tỷ. Thế nhưng, chẳng một ai biết được rằng, phía sau cánh cửa khép kín của căn penthouse xa hoa bậc nhất thành phố, vị tổng tài sắt đá ấy lại hoàn toàn bị xỏ mũi bởi một con mèo lười điệu đà, lẳng lơ tên Lục Vy Sương. Là một influencer mảng thời trang có tiếng với khung xương mềm mại như không xương và chất giọng nhừa nhựa dính người như rót mật, Vy Sương biến căn nhà của anh thành sàn diễn của riêng mình, nơi vũ khí tối thượng của cô chỉ đơn giản là những chiếc áo sơ mi bản giới hạn của Cố Thành được mặc hờ hững làm váy ngủ. Cuộc sống của họ không có chỗ cho drama hay những hiểu lầm trắc trở, mà chỉ ngập ngụa trong sự dung túng vô pháp vô thiên, nơi một tổng tài cấm dục tự nguyện biến thành chiếc máy làm ấm giường trung thành nhất, sẵn sàng ôm ấp, xoa bóp và cưng nựng ả đàn bà điệu chảy nước của đời mình ngay cả khi đang thao túng thị trường tài chính toàn cầu.
📄 Truyện ngắnMột đêm mưa, A Hào cứu một người đàn ông lạ mặt khỏi đám truy sát. Cậu không ngờ người đó lại là tổng tài quyền lực nhất thành phố. Khi cả hai vừa yêu nhau, gia đình phản đối, thiên kim tiểu thư chen ngang, còn A Hào lựa chọn rời đi. Nhưng điều khiến cả giới thượng lưu chấn động là câu nói của Hữu Hữu: "Tôi có thể từ bỏ cả tập đoàn, nhưng không thể mất em."

# TIỂU MỸ YÊU TỔNG TÀI MÙ ## Chương 1: Cuộc Hôn Nhân Giá 30 Tỷ "Tôi đồng ý lấy anh ấy." Tiểu Mỹ run rẩy ký tên lên bản hợp đồng hôn nhân. Bên dưới chữ ký của cô là một con số khiến bất kỳ ai cũng phải choáng váng. 30 tỷ đồng. Đó là số tiền người đàn ông đối diện hứa sẽ trả nếu cô đồng ý trở thành vợ của người thừa kế tập đoàn Lục Thị trong vòng một năm. Nhưng điều kỳ lạ là... Người đàn ông đó bị mù. --- Ba ngày trước. Tiểu Mỹ vẫn chỉ là một cô gái giao hàng bình thường. Ban ngày cô chạy xe máy khắp thành phố giao đơn. Ban đêm làm thêm ở cửa hàng tiện lợi. Mỗi tháng kiếm được hơn mười triệu đồng. Cuộc sống tuy khó khăn nhưng vẫn đủ để hai mẹ con tồn tại. Cho đến khi tai họa ập xuống. Mẹ cô đột ngột ngất xỉu giữa chợ. Bệnh viện chẩn đoán xuất huyết não. Chi phí phẫu thuật lên tới hơn hai mươi tỷ đồng. Tiểu Mỹ gần như phát điên. Cô chạy khắp nơi vay tiền. Người thân từ chối. Bạn bè biến mất. Ngay cả người bạn trai yêu nhau ba năm cũng lạnh lùng nói: — Xin lỗi... anh không giúp được. Rồi chặn số cô ngay trong đêm. Hôm đó trời mưa. Tiểu Mỹ đứng dưới mái hiên bệnh viện. Cô khóc đến mức không còn sức lực. Đúng lúc ấy, một chiếc Rolls-Royce màu đen dừng lại trước mặt. Một người đàn ông mặc vest bước xuống. Ông ta đưa cho cô một chiếc ô. — Cô là Tiểu Mỹ? Cô giật mình. — Ông là ai? Người đàn ông mỉm cười. — Có người muốn gặp cô. --- Một giờ sau. Tiểu Mỹ ngồi trong căn phòng rộng bằng cả căn nhà cô đang thuê. Đối diện là một người đàn ông trẻ tuổi. Anh mặc sơ mi trắng. Gương mặt đẹp đến mức khiến người khác không dám nhìn lâu. Nhưng đôi mắt lại phủ một màu xám lạnh. Không có tiêu điểm. Không có ánh nhìn. Người đàn ông đó bị mù. — Tôi là Lục Cảnh Thần. Tiểu Mỹ chết lặng. Cái tên này cô đã từng nghe qua. Người thừa kế duy nhất của tập đoàn Lục Thị. Người đàn ông giàu nhất thành phố. Người từng xuất hiện trên mọi mặt báo kinh tế. Người đàn ông được đồn đoán sở hữu tài sản hàng trăm nghìn tỷ. Nhưng cũng là người đã bị mù sau một vụ tai nạn bí ẩn ba năm trước. Lục Cảnh Thần đặt trước mặt cô một bản hợp đồng. — Kết hôn với tôi. Tiểu Mỹ tưởng mình nghe nhầm. — Gì cơ? — Một năm. — Sau một năm cô có thể rời đi. — Đổi lại tôi sẽ chi trả toàn bộ viện phí cho mẹ cô. Tiểu Mỹ nhìn bản hợp đồng. Đầu óc quay cuồng. — Tại sao là tôi? Lục Cảnh Thần im lặng vài giây. Rồi khẽ nói. — Vì tôi tin cô. Một câu trả lời quá vô lý. Họ chưa từng gặp nhau. Thế nhưng ánh mắt vô hồn của người đàn ông kia lại khiến cô có cảm giác anh đang nhìn thẳng vào mình. Cuối cùng. Vì mẹ. Tiểu Mỹ ký tên. --- Đám cưới diễn ra chỉ sau hai ngày. Không khách mời. Không truyền thông. Không họ hàng. Mọi thứ bí mật đến đáng sợ. Buổi tối. Tiểu Mỹ được đưa tới biệt thự của Lục Cảnh Thần. Người giúp việc mở cửa phòng tân hôn. Căn phòng rộng gần hai trăm mét vuông. Đèn vàng dịu nhẹ. Hoa hồng trắng trải khắp nơi. Lục Cảnh Thần đang ngồi bên cửa sổ. Nghe thấy tiếng động. Anh quay đầu. — Em đến rồi. Tiểu Mỹ gật đầu. Rồi nhớ ra anh không nhìn thấy. — Vâng. Không khí ngượng ngùng bao trùm. Bất ngờ. Lục Cảnh Thần đứng dậy. Tự mình đi về phía cô. Không cần gậy. Không cần người dìu. Không va vào bất cứ thứ gì. Tiểu Mỹ sững sờ. Anh dừng lại trước mặt cô. Khoảng cách chỉ còn vài centimet. Sau đó. Bàn tay anh chạm nhẹ lên khuôn mặt cô. Tiểu Mỹ giật mình lùi lại. Lục Cảnh Thần khẽ cười. — Vẫn là gương mặt này. Máu trong người cô như đông cứng. — Anh... anh nói gì? Người đàn ông trầm giọng. — Không có gì. Tiểu Mỹ cố gạt đi cảm giác bất an. Có lẽ cô nghe nhầm. Nhưng đêm hôm đó. Cô không ngủ được. Khoảng ba giờ sáng. Một tiếng động lạ vang lên từ cuối hành lang. Tiểu Mỹ mở cửa bước ra. Ánh đèn mờ nhạt phủ lên tầng hai. Cuối hành lang là một căn phòng khóa kín. Từ bên trong vọng ra tiếng va đập. Cô tò mò tiến lại gần. Đúng lúc ấy. Cánh cửa bật mở. Một người phụ nữ lao ra. Mái tóc rối bù. Gương mặt đầy nước mắt. Khi nhìn thấy Tiểu Mỹ. Người phụ nữ bỗng nhiên tái mét. Rồi hét lên. — Không thể nào! — Cô vẫn còn sống sao?! Tiểu Mỹ đứng chết trân. Người phụ nữ run rẩy chỉ vào mặt cô. — Chính là cô! — Hai mươi năm trước rõ ràng cô đã... Bỗng nhiên. Một bàn tay từ phía sau bịt miệng người phụ nữ. Lục Cảnh Thần xuất hiện. Gương mặt lạnh đến đáng sợ. Người đàn ông mù. Nhưng lúc này đôi mắt anh đang mở. Và nhìn thẳng vào cô. --- Tiểu Mỹ cảm giác như toàn bộ thế giới vừa sụp đổ. Anh... Nhìn thấy được? Hay từ đầu tới cuối... Anh chưa từng bị mù? HẾT CHƯƠNG 1

Mỗi tối thứ Tư, Ngọc Hà đều đến nhà hàng nhỏ cuối phố gọi đúng một món — cơm gà xé. Bếp trưởng Minh Khoa để ý điều đó từ lần thứ ba. Đến lần thứ mười lăm, anh bắt đầu thêm một món nhỏ vào phần của cô mà không tính tiền. Đến lần thứ hai mươi, anh mới dám hỏi tên.

