Tôi gặp anh ta ngoài nhà hàng vào một buổi sáng thứ Bảy.
Chợ Hàng Bè. Tôi đang cầm một bó rau thơm và cố nhớ mình cần mua thêm gì thì nghe tiếng quen.
"Rau thơm đó héo rồi."
Tôi quay lại. Minh Khoa đứng cạnh tôi, tay cầm túi đi chợ, nhìn bó rau trong tay tôi với vẻ mặt của người có chuyên môn.
"Anh đi chợ?" tôi hỏi câu thừa nhất trong lịch sử.
"Mỗi sáng thứ Bảy." Anh ta chỉ vào bó rau khác. "Cái này tươi hơn."
Tôi đổi bó rau, bỏ vào giỏ.
Chúng tôi đi cùng nhau qua mấy hàng — không ai lên kế hoạch, chỉ là cùng đi chung hướng. Anh ta chọn nguyên liệu nhanh và chắc chắn, không do dự, không so sánh giá. Thỉnh thoảng anh ta nhận xét ngắn gọn về thứ tôi đang cầm.
"Con cá này không tươi."
"Cà chua loại này chua hơn."
"Hành tím mùa này ngon, mua nhiều được."
Tôi nghe theo mà không hỏi tại sao — không phải vì tôi không có ý kiến riêng, mà vì rõ ràng anh ta biết nhiều hơn tôi về những thứ này.
Sau khoảng ba mươi phút, chúng tôi ra khỏi chợ. Nắng sáng bắt đầu lên, không khí còn mát.
"Chị ăn sáng chưa?" anh ta hỏi.
"Chưa."
"Có chỗ bánh mì ngon gần đây."
Chúng tôi đứng trước xe bánh mì quen của anh ta — anh chủ xe nhìn thấy Minh Khoa và lập tức bắt đầu làm mà không cần gọi.
"Anh ăn gì quen vậy?" tôi hỏi.
"Bánh mì thịt nguội, thêm trứng, bớt đồ chua." Anh ta nhìn tôi. "Chị muốn gì?"
"Cho tôi giống anh."
Anh chủ xe làm hai cái, đưa ra, và không lấy tiền của Minh Khoa.
"Anh quen chủ xe à?" tôi hỏi khi chúng tôi đứng ăn trên vỉa hè.
"Cung cấp nguyên liệu cho nhau." Anh ta cắn bánh mì. "Tôi mua thịt từ chỗ anh ấy. Anh ấy lấy công thức tẩm ướp từ tôi."
"Anh dạy nấu ăn cho người khác à?"
"Thỉnh thoảng. Nếu người đó thật sự muốn học."
Tôi nhìn anh ta — đứng trên vỉa hè sáng thứ Bảy, ăn bánh mì, tóc chưa chải, áo phông đơn giản. Khác hoàn toàn với hình ảnh bếp trưởng sau ô cửa sổ nhỏ mỗi tối thứ Tư.
"Anh thích nấu ăn từ bao giờ?" tôi hỏi.
Anh ta suy nghĩ một chút. "Từ lúc nhận ra rằng làm người khác ăn ngon là cách dễ nhất để làm họ vui."
Tôi cắn miếng bánh mì.
Ngon thật.
"Anh có hay thành công không?" tôi hỏi.
Anh ta nhìn tôi với ánh mắt tôi đã bắt đầu nhận ra — ánh mắt của người sắp nói điều gì đó thẳng thắn hơn dự kiến.
"Tùy người," anh ta nói. "Có người ăn xong là vui ngay. Có người mất nhiều thứ Tư hơn."
Tôi nhìn anh ta.
Anh ta nhìn lại, không nhìn đi.
"Anh đang nói về tôi à?" tôi hỏi.
"Chị nghĩ vậy không?"
Tôi không trả lời — chỉ quay lại bánh mì.
Nhưng tôi biết mình đang mỉm cười, và lần này tôi không cần giấu.