Anh ta dạy tôi nấu cơm gà xé.
Không phải vì tôi xin. Mà vì một tối tôi nói — hoàn toàn không có ý định gì — rằng tôi tự hỏi liệu mình có nấu được ở nhà không.
Tuần sau, khi tôi đến, anh ta đưa cho tôi một tờ giấy nhỏ ghi tay công thức.
"Thử đi," anh ta nói. "Nếu không ra thì tuần sau nói tôi biết chỗ nào sai."
Tôi về nhà, mua nguyên liệu, làm theo công thức từng bước.
Kết quả: ăn được, nhưng không giống.
Tối thứ Tư sau tôi báo cáo: "Gà hơi khô. Nước mắm pha chưa đúng tỉ lệ. Hành phi không giòn."
Anh ta nghe, gật đầu. "Gà khô là luộc lâu quá. Nước mắm cần thêm tí chanh. Hành phi phải dầu thật nóng mới giòn."
"Sao anh không ghi vào công thức?"
"Vì những thứ đó phải tự cảm," anh ta nói. "Công thức chỉ cho ra khung. Còn lại là tay nghề."
Tôi nhìn anh ta. "Ý anh là phải luyện nhiều lần?"
"Ý tôi là phải chú ý." Anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi. "Chú ý nguyên liệu. Chú ý nhiệt độ. Chú ý mùi. Chú ý cả thứ không có trong công thức."
Tôi nghĩ có lẽ anh ta không chỉ đang nói về nấu ăn.
Tuần sau tôi thử lại. Lần này gà mềm hơn, nước mắm vừa hơn. Hành phi vẫn chưa đủ giòn.
Tôi gọi điện cho anh ta — lần đầu tiên gọi điện, tôi có số sau lần gặp ở chợ.
"Hành phi vẫn chưa được," tôi nói không mở đầu.
Một giây im lặng. Rồi: "Đang nấu à?"
"Đang đứng trong bếp nhìn chảo hành."
"Dầu đủ nóng chưa? Thả vào phải nghe tiếng xèo ngay."
"Thả vào rồi, có xèo nhưng—"
"Lửa nhỏ lại. Hành giòn cần lửa vừa, không phải to."
Tôi vặn lửa nhỏ lại, nhìn chảo.
Hành bắt đầu vàng đều.
"Được rồi," tôi nói.
"Vớt ra ngay khi vàng, đừng chờ nâu."
Tôi vớt ra. Hành giòn rụm.
"Xong rồi," tôi nói vào điện thoại.
"Ngon không?"
Tôi thử một miếng. "Ngon."
Tôi nghe thấy anh ta thở ra nhẹ ở đầu dây — kiểu thở của người hài lòng.
"Tuần này chị không cần đến nữa rồi," anh ta nói, giọng bình thản nhưng có gì đó ở cuối câu nghe như câu hỏi.
"Vẫn đến," tôi nói. "Tự nấu ở nhà và ăn ở chỗ anh là hai chuyện khác nhau."
Một khoảng lặng.
"Khác thế nào?" anh ta hỏi khẽ.
Tôi nhìn chảo hành phi vừa làm xong, mùi thơm đang bay khắp bếp.
"Ở nhà thì ăn một mình," tôi nói thật. "Ở chỗ anh thì không."
Lần này khoảng lặng dài hơn.
"Tối thứ Tư," anh ta nói cuối cùng. "Tôi để bàn."
"Tôi biết chỗ ngồi rồi," tôi trả lời.
Và khi tôi cúp máy, tôi đứng trong bếp nhỏ của mình với chảo hành phi thơm lừng và nghĩ rằng — có những thứ dù tự làm được vẫn muốn có người ngồi cùng.