Buổi thứ tư.
Tôi đã học được cách ngồi đối diện với anh mà không để cảm xúc hiện ra trên mặt. Chuyên gia tâm lý phải trung lập — đó là nguyên tắc đầu tiên tôi học ở trường. Nhưng không có giáo trình nào dạy tôi cách trung lập trước người từng là tất cả của mình.
"Hôm nay anh mang theo gì vậy?" Tôi nhìn vào chiếc hộp nhỏ trên bàn.
"Ảnh." Anh đẩy hộp về phía tôi. "Bác sĩ bảo nhìn ảnh cũ có thể kích thích ký ức. Tôi thử xem."
Tôi mở hộp. Bên trong là một xấp ảnh in ra, không nhiều — hình như ai đó đã chọn lọc trước. Ảnh gia đình, ảnh du lịch, ảnh tốt nghiệp đại học.
Không có ảnh nào có tôi. Tất nhiên.
"Anh nhìn những ảnh này thấy gì?" tôi hỏi.
"Thấy một người tôi không nhận ra." Giọng anh không có cảm xúc đặc biệt. "Người trong ảnh cười nhiều hơn tôi bây giờ."
"Anh muốn cười nhiều hơn không?"
"Anh Mặc," tôi nói chậm, "trong công việc này, tôi học cách quan sát người rất kỹ. Đôi khi điều đó tạo ra cảm giác thân quen dù chưa thật sự quen biết."
Anh nhìn tôi không chớp mắt trong vài giây.
"Hợp lý," anh nói cuối cùng, quay lại xấp ảnh.
Tôi thở ra nhẹ nhàng.
Nhưng tôi biết — anh không hoàn toàn tin câu trả lời đó. Và tôi không hoàn toàn nói thật.