Bầu trời Cấm Thành sập tối rất nhanh, mây đen từ phía Tây đùn đùn kéo đến che khuất ánh trăng rằm.
Gió thu hanh hao thổi qua những vòm mái đao cong vút, làm rung lên những chiếc chuông đồng treo dưới hiên chùa, phát ra âm thanh *keng keng* đơn độc và lạnh lẽo.
Tại Cung Lãm Thúy, không khí dường như đã ngưng đọng lại thành băng đá.
Nhàn phi quỳ gục trước ngọn đèn dầu lập lòe, hai tay siết chặt tà áo xám tro đến mức ngón tay trắng bệch.
Lời nói của Lý Dung Lăng ban sáng như một lưỡi dao băng cắm sâu vào gáy nàng ta.
Nếu Hoàng tử Lý Thừa bị đẩy sang Cung Thục phi, kế hoạch mười năm khổ công gây dựng của nàng ta xem như tan thành mây khói.
Thục phi Lương thị vốn là con gái của Trấn Bắc Đại Tướng quân, tính tình tàn bạo, hung hăng.
Một đứa trẻ ốm yếu như Lý Thừa rơi vào tay Lương thị thì chỉ có nước làm mồi cho những trò hành hạ, hoặc trở thành lá chắn sống cho dòng tộc họ Lương.
"Không thể được... Rốt cuộc con ả Thần phi kia rắp tâm làm cái gì?"
Nhàn phi nghiến răng, ánh mắt vốn luôn giả vờ nhu thuận giờ đây hiện lên sự độc ác tàn nhẫn.
"Một kẻ mới mười sáu tuổi vừa vào cung, làm sao lại có tầm nhìn tàn độc đến mức gài ta vào thế bí như thế này?"
Nàng ta đứng dậy, bước nhanh lại gần chiếc rương gỗ khóa chặt dưới gầm giường, rút ra một vạt thư bằng tơ tằm đen.
Tại Cung Tĩnh Hòa, Lý Dung Lăng đang thong thả nhắp một ngụm trà trầm hương ấm áp.
Xuân Đào từ bên ngoài nhẹ nhàng bước vào, cúi đầu ghé sát tai cô báo cáo:
"Chủ tử đúng như người dự đoán, Nhàn phi đã cắn câu. Bà ta đã cho gã thái giám thân tín mang thư máu ra gõ cửa Ngự Y viện lúc canh hai."
Lý Dung Lăng hạ chén trà xuống, khoé môi cong lên một nụ cười lạnh lẽo đến tận xương tủy.
"Nhàn phi à Nhàn phi, bà nghĩ mình là kẻ duy nhất biết chơi trò khổ mộc kế sao?"
Cô đứng dậy, đi đến bên cửa sổ ngắm nhìn những vệt chớp lóe lên ngoài bầu trời đêm.
"Bà dùng chính đứa con nuôi của mình làm mồi câu, vậy thì kiếp này, ta sẽ để bà tự tay nuốt chửng lưỡi câu đó."
Lý Dung Lăng xoay người, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng đêm:
"Mệnh lệnh cho thuộc hạ của Lại bộ Thượng thư phủ đang chực chờ ngoài cung: Ngăn chặn gã thái giám của Ngự Y viện, tráo đổi liều thuốc độc của Nhàn phi thành thuốc hồi dương thật sự. Đồng thời, báo cho Thục phi biết rằng Nhàn phi đang âm thầm dâng Hoàng tử cho Hoàng đế để tố cáo Thục phi hãm hại hoàng tử."
Xuân Đào giật mình, hai mắt mở to:
"Chủ tử, nếu tráo thành thuốc hồi dương, Hoàng tử Lý Thừa sẽ tỉnh lại và khỏe mạnh? Như vậy chẳng phải Nhàn phi sẽ không bị kết tội hạ độc sao?"
"Tỉnh lại?"
Lý Dung Lăng cười khẩy, giọng điệu đong đầy sự mỉa mai tàn nhẫn.
"Đứa trẻ đó nếu tỉnh lại ngay lúc Nhàn phi tố cáo nó bị Thục phi hạ độc sốt cao, thì lời tố cáo của Nhàn phi sẽ biến thành cái gì? Sẽ biến thành tội vu khống hoàng thân, âm mưu hãm hại võ tướng gia tộc!"
"Thục phi Lương thị vốn là kẻ hữu danh vô thực, ngực to óc trái nho. Khi biết mình bị một phi tần thất sủng như Nhàn phi gài bẫy, cô ta sẽ làm gì?"
Lý Dung Lăng thong thả tiếp lời.
"Lương thị sẽ xông thẳng vào Cung Lãm Thúy, xé xác Nhàn phi ra thành từng mảnh!"
Một mũi tên trúng hai đích.
Cô không cần tự tay nhúng máu, chỉ cần thả một mảnh mồi giả, để hai con thú dữ tự nhai nuốt lẫn nhau trong bóng đêm.