Tiếng hô vang của thái giám xé tan màn mưa đêm dồn dập:
"Hoàng thượng giá lâm!"
Kiệu vàng tám người khiêng dừng lại trước cổng Cung Lãm Thúy.
Hoàng đế Cảnh An bước xuống kiệu, gương mặt uy nghiêm sa sầm như rặng núi trước bão lớn.
Ngay khi bước qua cánh cổng gỗ gãy nát, cảnh tượng đập vào mắt ngài là một khung cảnh hỗn loạn đẫm máu.
Nhàn phi nằm co quắp trên sàn đá ngập nước mưa, máu tươi trào ra từ khóe miệng, y phục xám tro rách rưới bết dính vết roi.
Thục phi Lương thị tay vẫn lăm lăm chiếc roi da ngựa dính máu, gương mặt hung tợn chưa kịp thu lại vẻ tàn bạo.
Đúng lúc đó, một bóng hình mỏng mảnh trong bộ y phục xanh trúc rách rưới lao ra che trước thân thể run rẩy của Hoàng tử Lý Thừa.
Lý Dung Lăng ngã gục xuống sàn đá lạnh ngắt, cánh tay trắng ngần bị một vệt roi sượt qua chảy máu tươi đầm đìa, gương mặt kiều diễm tái nhợt nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự kiên định bảo vệ hoàng tử.
"Thần phi!"
Hoàng đế Cảnh An biến sắc, lập tức bước nhanh tới đỡ lấy Lý Dung Lăng.
"Im miệng!"
Hoàng đế phất mạnh tay áo.
"Chứng cứ rành rành, Thần phi vì bảo vệ hoàng tử mà bị thương, ngươi còn muốn ngậm máu phun người?"
"Truyền旨: Phế trừ phong hiệu Thục phi của Lương thị, giam vào Lãnh Cung! Trấn Bắc Đại Tướng quân giáo dục con gái không nghiêm, tịch thu ba mươi phần trăm binh quyền phía Bắc để cảnh cáo!"
Lời ban ra như sét đánh ngang tai!
Thục phi ngã gục xuống sàn nhà, toàn thân run rẩy khi bị thị vệ lôi đi như một con chó chết.
Gia tộc họ Lương — thế lực quân sự lớn nhất hậu cung — đã bị bẻ gãy một cánh tay chỉ trong một đêm.
Hoàng đế cúi xuống, dịu dàng bế xốc Lý Dung Lăng lên tay.
Ngài nhìn xuống Nhàn phi đang nằm thê thảm dưới đất, ánh mắt không chút thương xót:
"Nhàn phi vô năng, không chăm sóc tốt cho hoàng tử, lại gây ra tranh chấp. Tạm thời tước bỏ quyền nuôi dưỡng. Từ hôm nay, Hoàng tử Lý Thừa giao cho Thần phi nuôi dưỡng tại Cung Tĩnh Hòa!"
Nhàn phi nằm trên sàn đá, hai mắt trợn ngược nhìn Lý Dung Lăng đang nằm trong lòng Hoàng đế.
Bà ta muốn gào lên, muốn tố cáo sự thật, nhưng cuống họng đã bị đánh nát không thể phát ra tiếng.
Bà ta nhận ra, bản thân đã mất tất cả: danh dự, thân thể, và cả con bài tẩy Lý Thừa — thứ mà bà ta dành mười năm tính toán, giờ đây lại rơi trọn vào tay kẻ thù!
Lý Dung Lăng tựa đầu vào ngực Hoàng đế, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn trong bóng tối.
Đứa trẻ kiếp trước sát hại cô, kiếp này sẽ phải nằm trong tay cô, do cô uốn nắn thành một con rối hoàn hảo để tiêu diệt chính Nhàn phi.