"Thần phi nương nương đừng dùng uy quyền dọa người! Chị gái thần thiếp là Hoàng hậu, gia tộc họ Tống thần thiếp là công thần triều đình! Đứa trẻ này chỉ là đứa con nuôi lai lịch bất minh..."
CHÁT!
Một tiếng tát giòn tan vang vọng khắp Ngự Hoa Viên!
Lý Dung Lăng vung tay tát thẳng vào mặt Tống Nghi Ân với lực mạnh đến mức làm ngọc tai của cô ta bắn văng ra xa, khóe miệng rướm máu.
Tống Nghi Ân bàng hoàng ôm lấy một bên mặt sưng tấy, không thể tin vào mắt mình:
"Ngươi... ngươi dám đánh ta?"
"Ta là Thần phi nắm quyền quản lý Lục cung, dạy dỗ một Quý nhân vô lễ như ngươi là bổn phận của ta!"
Lý Dung Lăng lạnh lùng cất giọng, ánh mắt tràn ngập uy nghiêm tôn kính.
"Xuân Đào! Truyền lệnh của ta: Tống Quý nhân phạm tội mạo phạm Hoàng tử, bất kính với Thượng phi. Phạt quỳ tại Ngự Hoa Viên ba canh giờ dưới nắng hạ, chép phạt Nữ Giới một trăm lần!"
"Để xem, Hoàng hậu tỷ tỷ của ngươi có dám đến đây xin tha cho ngươi hay không!"
Lý Dung Lăng đỡ Lý Thừa đứng dậy, nhẹ nhàng lau vết thương cho đứa trẻ, rồi quay lưng bước đi mà không ngoảnh đầu lại.
Chiêu thức "sát kê儆hầu" (giết gà dọa khỉ) này của Lý Dung Lăng không chỉ vả thẳng vào mặt Tống Quý nhân, mà còn gửi một lời cảnh báo đanh thép đến Hoàng hậu Tống thị:
Trong cái hậu cung này, kẻ thực sự nắm giữ luật pháp không còn là Tống gia nữa!
---
Nắng hạ gắt gao nhường chỗ cho tiết trời thu dịu mát. Lễ thọ năm mươi của Thái hậu — người bấy lâu nay ẩn cư tại Tế Thọ Cung để tụng kinh niệm Phật — chính là thời điểm Hoàng hậu Tống thị quyết tâm giáng một đòn chí mạng nhằm lấy lại uy quyền đã mất.
Nằm ngoài dự đoán của Lục cung, Hoàng hậu không trực tiếp ra tay mà âm thầm thả Đức phi Triệu thị ra khỏi giam lỏng.
Bằng sự gian xảo vốn có, Đức phi đã dâng lên Thái hậu một pho tượng Phật thêu bằng chỉ vàng vô cùng tinh xảo, kèm theo lời xúi giục rằng Thần phi Lý Dung Lăng chuyên quyền độc đoán, dùng yêu thuật thao túng Hoàng đế và hành hạ các phi tần.
Đêm tiệc Hồi Xuân tại Thái Hòa Điện ngập tràn ánh đèn hoa đăng rực rỡ.
Khi các nhạc công đang tấu lên bản nhạc mừng thọ, Thái hậu đột nhiên buông ly rượu ngọc, ánh mắt nghiêm nghị giận dữ giáng thẳng xuống Lý Dung Lăng đang ngồi ở hàng thượng phi.
"Thần phi!"
Thái hậu cất giọng lạnh như băng, cắt ngang tiếng nhạc.
"Ai cho phép ngươi mang một đứa trẻ lai lịch bất minh, mang điềm xui xẻo như Lý Thừa vào nuôi dưỡng tại Cung Tĩnh Hòa? Ngươi cậy sủng sinh hư, tát Quý nhân, phạt giam phi tần, xem quy củ hoàng gia ra cái gì?"
Toàn bộ điện Thái Hòa lập tức lặng ngắt như tờ.
Hoàng hậu Tống thị và Tống Quý nhân mỉm cười đắc ý, trong khi Đức phi đứng sau lưng Thái hậu lộ rõ vẻ hả hê tột cùng. Bọn họ cho rằng có Thái hậu ra mặt ủng hộ, Lý Dung Lăng lần này chắc chắn sẽ bị tước bỏ quyền quản lý Lục cung, thậm chí bị tống vào Lãnh Cung.
Lý Dung Lăng chậm rãi đứng dậy từ bàn tiệc.
Bộ y phục thêu phượng bay màu đỏ thẫm tung bay nhẹ nhàng theo từng bước đi uyển chuyển của cô. Gương mặt cô không chút hoảng sợ, ngược lại còn nở một nụ cười điềm tĩnh, cao quý đến dịu dàng.
"Thái hậu nương nương bớt giận."
Lý Dung Lăng quỳ xuống thi lễ đúng chuẩn mực, giọng nói trong trẻo vang vọng khắp đại điện.
"Thần thiếp nhận nuôi Hoàng tử Thừa nhi là theo ý chỉ của Bệ hạ. Còn việc phạt Tống Quý nhân và Đức phi, tất cả đều vì giữ gìn gia phong và kỷ cương của hậu cung. Nếu thần thiếp làm điều gì sai trái, xin Bệ hạ và Thái hậu cứ việc trách phạt."
Nói rồi, cô không nhìn Thái hậu mà đưa mắt nhìn thẳng vào Hoàng đế Cảnh An đang ngồi trên ngai vàng.
Trong mắt Hoàng đế, Lý Dung Lăng kiếp này là một vị Thần phi vừa hiền thục, nhẫn nại, vừa có năng lực quán xuyến Lục cung trật tự.
Quan trọng hơn hết, thân phụ của cô — Lại bộ Thượng thư — vừa dâng lên triều đình toàn bộ danh sách trốn thuế của phe phái nhà họ Tống và phe phái Thái hậu!
"Mẫu hậu bớt giận."
Hoàng đế Cảnh An cất giọng, biểu cảm nghiêm nghị.
"Thần phi quản lý hậu cung rất tốt. Thừa nhi từ khi giao cho Thần phi nuôi dưỡng đã ngoan ngoãn, khỏe mạnh hơn trước rất nhiều. Việc Tống Quý nhân bị phạt là do cô ta ngông cuồng vô lễ, Thần phi xử lý hoàn toàn đúng quy củ."
Thái hậu biến sắc, không ngờ đứa con trai Hoàng đế lại thẳng thừng bác bỏ lời mình ngay trước mặt trăm quan!
"Hoàng thượng! Ngươi bị con ả này làm cho mờ mắt rồi sao?" Thái hậu tức giận đập tay xuống bàn.
"Trẫm không mờ mắt!"
Hoàng đế lạnh lùng cất lời, ánh mắt đảo qua Hoàng hậu và Đức phi khiến hai kẻ đó run bắn người.
"Thần phi có công nuôi dưỡng hoàng tử, giữ gìn hậu cung yên ổn. Truyền chỉ: Nâng phong hiệu Thần phi Lý Dung Lăng lên làm Hoàng Quý Phi, chính thức ban ấn vàng quản lý toàn bộ Lục cung, có quyền tiền trảm hậu tấu đối với bất kỳ phi tần nào phạm lỗi!"
Ấn vàng Hoàng Quý Phi!
Đây chính là vị trí cao nhất dưới một người nhưng trên vạn người, ngang hàng với nửa vị Hoàng hậu!
Hoàng hậu Tống thị nghe xong tin này thì hai mắt trợn ngược, ngất xỉu ngay tại bàn tiệc.
Đức phi tái xám mặt mày, ngã khuỵu xuống đất. Bọn họ dốc sức dùng Thái hậu để đè nén Lý Dung Lăng, nhưng lại vô tình làm đòn bẩy đưa cô lên đỉnh cao quyền lực tuyệt đối!