Tuần thứ hai, chúng tôi bắt đầu nói chuyện thật sự.
Không phải vì ai đó lên kế hoạch. Chỉ là nhà nhỏ, buộc phải dùng chung bếp và phòng khách, và sau một tuần né nhau thì mệt hơn là cứ nói chuyện bình thường.
Tôi biết được rằng Tuấn không kinh doanh thuận lợi như anh ta vẫn nói với họ hàng — công ty anh ta đang trong giai đoạn khó khăn và anh ta về đây một phần vì không có lý do gì để ở lại thành phố.
Lan về nước không phải chỉ vì đám tang. Cô ấy và người bạn trai ở Đức vừa chia tay, và cô ấy chưa biết mình muốn gì tiếp theo.
Khôi đang viết luận văn về ký ức gia đình và lý do tại sao các thế hệ trong một gia đình đôi khi trở nên xa cách — và tôi nghĩ anh ta đã chọn đề tài đó không hoàn toàn vì học thuật.
Còn tôi — tôi có một dự án kiến trúc lớn đang bị trì hoãn vì tôi không tìm ra được ý tưởng cốt lõi, và tôi không nói với ai điều đó.
Một buổi tối, bốn chúng tôi ngồi trên sân thượng. Không ai bày ra cuộc họp này — Khôi lên để gọi điện, Lan theo lên hóng gió, Tuấn lên vì bếp quá nóng, tôi lên vì không ngủ được.
Và chúng tôi ngồi lại với nhau nhìn xuống phố Hàng Bạc, nghe tiếng xe cộ và tiếng người dưới kia.
"Tôi không nhớ bà nhiều," Lan nói sau một hồi im lặng. Không phải thú nhận — chỉ là một thực tế. "Tôi đi từ năm mười chín tuổi. Mỗi năm về một lần. Bà và tôi nói chuyện qua điện thoại nhưng..."
"Nhưng không thật sự nói chuyện," Khôi tiếp lời.
Lan gật đầu.
"Tôi cũng vậy," Tuấn nói, khẽ đến mức tôi tưởng mình nghe nhầm. "Bà hay gọi hỏi thăm. Tôi hay nói bận. Tôi nghĩ sẽ có thời gian sau."
Anh ta không nói thêm. Không cần nói thêm.
"Bà có một cuốn nhật ký," tôi nói. "Trong phòng tôi ở. Tôi đọc một trang."
Ba người nhìn tôi.
"Bà viết về chúng ta," tôi nói. "Mười lăm năm trước. Bà biết rằng chúng ta không thật sự biết nhau."
Im lặng dài.
"Vậy là bà đã nghĩ đến điều kiện này từ lâu rồi," Khôi nói, giọng của người đang tự trả lời câu hỏi trong luận văn của mình.
"Chắc vậy."
Chúng tôi ngồi im thêm một lúc, nhìn xuống phố.
Rồi Tuấn nói, giọng khác với mọi lần trước: "Tôi ước gì mình đã gọi điện nhiều hơn."
Không ai trả lời.
Vì chúng tôi đều nghĩ điều tương tự.