
Vào lúc chạng vạng tối Rằm tháng Bảy, tại một ngôi nhà cổ ba gian ở vùng quê Bắc Bộ, gia đình ba thế hệ đang tất bật chuẩn bị mâm cúng chúng sinh ngoài sân theo đúng tục lệ cổ truyền. Theo lời dặn dò ngàn đời để lại, đồ cúng cô hồn khi đã bày ra sân tuyệt đối không được mang ngược trở lại vào nhà, và trẻ con không được tranh giành hay ăn bậy. Thế nhưng, giữa không gian mập mờ nhập nhoạng tối, đứa cháu trai nhỏ vì đói bụng đã lén lút bốc một chiếc bánh khảo từ mâm cúng mang vào phòng ngủ ăn một mình. Kể từ khoảnh khắc chiếc bánh được đưa qua ngưỡng cửa, căn nhà cổ bắt đầu chìm vào một chuỗi hiện tượng kỳ dị rợn góc: những tiếng bước chân lê lết ngoài hiên nhà, bóng người thấp thoáng qua ô cửa kính mờ sương, và đáng sợ nhất là các thành viên trong gia đình bắt đầu quên mất sự tồn tại của một người thân ruột thịt. Giữa lúc lằn ranh âm dương mờ ảo, người mẹ trẻ phải vừa đối mặt với sự hoảng loạn của đứa con trai, vừa lần mò tìm kiếm ký ức bị đánh cắp để giải mã một bí mật đẫm máu được chôn vùi dưới nền gạch từ trận lụt lớn nhiều thập kỷ trước—nơi người thân "mất tích" thực chất đang chờ đợi để đòi lại món nợ máu chưa dứt.