Chúng tôi làm việc tốt với nhau.
Điều đó tôi thừa nhận sau sáu tuần — thừa nhận với bản thân, không nói ra. Hữu Đức có tư duy phân tích sắc bén, không bị ảnh hưởng bởi chính trị nội bộ vì anh ta mới vào và không có phe nhóm, và quan trọng hơn — anh ta nói thật.
Không phải lúc nào tôi cũng thích những gì anh ta nói. Nhưng tôi cần nghe.
Vấn đề bắt đầu vào tối thứ Năm khi chúng tôi làm việc muộn chuẩn bị cho buổi báo cáo hội đồng quản trị.
Văn phòng trống, chỉ còn chúng tôi và đội bảo vệ. Đồ ăn gọi đến để trên bàn. Tôi đang đọc lại bản trình bày lần thứ ba khi Hữu Đức đẩy laptop sang một bên và nhìn tôi.
"Chị nghỉ một chút đi."
"Chưa xong."
"Đọc lần thứ tư cùng một bản sẽ không tìm ra lỗi mới." Anh ta đứng dậy, đi lấy hai lon nước từ tủ lạnh nhỏ góc phòng, đặt một lon trước mặt tôi. "Mười lăm phút."
Tôi đặt tài liệu xuống, mở lon nước.
"Anh hay làm vậy không?" tôi hỏi.
"Làm gì?"
"Bảo người khác nghỉ."
"Chỉ khi thấy người ta sắp mắc lỗi vì mệt hơn là vì thiếu thông tin."
Tôi nhìn anh ta. "Anh quan sát tôi kỹ vậy à?"
"Công việc của tôi là quan sát." Anh ta ngồi xuống, không phải ghế đối diện như thường lệ mà ghế cạnh bên — gần hơn. "Và chị không khó quan sát lắm."
"Ý anh là sao?"
"Ý tôi là chị rất nhất quán." Anh ta nhìn thẳng về phía trước. "Đến đúng giờ. Chuẩn bị kỹ. Ra quyết định nhanh. Không thay đổi ý kiến khi bị áp lực, chỉ thay đổi khi có lý do mới." Anh ta dừng lại. "Tôi tôn trọng điều đó."
Văn phòng tối và im. Ánh đèn làm việc vàng nhẹ.
"Anh Đức," tôi nói sau một lúc.
"Vâng."
"Anh thấy tôi như thế nào? Không phải chuyên môn. Cá nhân."
Anh ta im lặng đủ lâu để tôi biết anh ta đang cân nhắc thật sự.
"Chị làm việc như thể phải chứng minh điều gì đó," anh ta nói cuối cùng. "Tôi không biết với ai. Nhưng tôi đoán không phải với tôi hay với hội đồng quản trị."
Tôi nhìn lon nước trong tay.
"Với chính mình," tôi nói thật, trước khi kịp nghĩ lại.
Anh ta không nói gì. Chỉ gật đầu nhẹ — kiểu gật đầu của người hiểu mà không cần giải thích thêm.
Chúng tôi ngồi im trong mười lăm phút đó, mỗi người theo đuổi suy nghĩ riêng, và khi tôi quay lại tài liệu thì đầu óc tôi đã rõ hơn.
Anh ta đúng về việc nghỉ.
Anh ta thường đúng, và điều đó vừa dễ chịu vừa phức tạp theo những cách tôi chưa kịp xử lý.