Khoảnh khắc lòng bàn tay thô ráp của Trần Dịch siết nhẹ lấy cổ tay Lục Viễn, không gian trong phòng khách như lắng lại đến mức nghe rõ từng giọt mưa đập vào ô cửa kính. Lục Viễn đứng nhói người, nhịp thở vô thức ngừng trệ.
Anh nhìn xuống gương mặt đang thiếp đi của gã diễn viên, làn da lạnh lẽo của anh như bị thiêu đốt bởi hơi ấm đột ngột ấy. Đã rất nhiều năm trôi qua, không một ai có thể chạm vào anh theo cách chân thành và không chút phòng bị như thế này.
Lục Viễn không rút tay lại ngay. Anh tĩnh lặng chịu đựng sự va chạm cảm xúc đang cuộn trào trong lồng ngực, cho đến khi Trần Dịch khẽ nhíu mày, từ từ mở mắt.
Ánh nhìn của hai người chạm nhau trong khoảng không mù mờ của ánh trăng rằm. Nhận ra mình đang nắm chặt cổ tay vị biên kịch lừng lẫy, Trần Dịch vội vã thả tay ra, ngồi bật dậy với ánh mắt áy náy:
"Thầy Lục... Tôi xin lỗi. Tôi ngủ quên mất, lại thất lễ với anh."
Lục Viễn thu tay về, giấu bàn tay còn vương hơi ấm vào sâu trong túi áo măng-tô. Anh xoay người, lấy lại vẻ điềm tĩnh, xa cách thường ngày: "Không sao. Ngày mai bắt đầu hợp luyện với toàn bộ ê-kíp trên sân khấu chính.
Anh cần giữ tinh thần tốt nhất. Đừng để người ta bảo sự lựa chọn của tôi là sai lầm."
Sáng hôm sau, Nhà hát Kịch nói Thành phố rộn ràng không khí chuẩn bị. Sân khấu lớn được dàn dựng tỉ mỉ theo đúng mô tả trong kịch bản của Lục Viễn: một con phố cổ mùa đông với những cây đèn đường hoen gỉ, góc quán cà phê trầm mặc và những bông tuyết nhân tạo liên tục rơi xuống từ hệ thống trần cao hơn mười mét.
Trần Dịch bước ra sân khấu trong bộ trang phục chính thức của nhân vật Lâm Trạch. Sự xuất hiện của anh không còn vẻ rụt rè của một kẻ đóng thế.
Ánh đèn chiếu rọi lên vóc dáng cao ráo, gương mặt góc cạnh cùng thần thái vừa u buồn vừa kiên cường khiến toàn bộ dàn diễn viên phụ và nhân viên kỹ thuật phải ngoái nhìn.
Buổi hợp luyện diễn ra vô cùng mượt mà. Trần Dịch thuộc từng bước di chuyển, làm chủ từng khoảng lặng và phối hợp ăn ý với các bạn diễn.
Để tạo hiệu ứng hình ảnh tốt nhất, hệ thống chiếu sáng kim loại nặng hàng chục kilôgam được treo lơ lửng ngay phía trên đầu vị trí diễn viên.
Khi Trần Dịch vừa bước vào tâm điểm ánh sáng, một tiếng *RẮC* chói tai vang lên từ trên trần nhà. Khớp nối kim loại của giàn đèn do lâu ngày không bảo dưỡng đã bị gãy đôi.
Khung sắt nặng trịch cùng dàn đèn chiếu sáng công suất lớn lập tức đổ ập xuống từ độ cao mười mét, hướng thẳng về phía vị trí của Lục Viễn — người vì muốn quan sát góc quay thực tế nên đã bước lên sát mép bục sân khấu từ lúc nào.
"Thầy Lục! Cẩn thận!"
Tiếng gào thét thất thanh của đạo diễn vang lên. Mọi người xung quanh đều chết đứng vì chết chóc đến quá nhanh. Lục Viễn ngước lên, đồng tử co rút lại khi nhìn thấy khối sắt đen ngòm đang lao xuống ngay trước mắt.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, tư duy sắc bén của vị biên kịch hoàn toàn đóng băng.
Một bóng người lao đến như tia chớp.
Trần Dịch không hề tính toán. Anh dùng toàn bộ sức mạnh thể chất của một người từng trải qua nhiều năm đóng thế cảnh mạo hiểm, lao thẳng về phía Lục Viễn, ôm trọn lấy eo anh rồi lăn nhiều vòng trên sàn gỗ cứng.
*OÀM! BANG!*
Khung sắt va đập mạnh xuống sàn nhà ngay đúng vị trí Lục Viễn vừa đứng, mảnh kính vỡ tung tóe bắn ra xung quanh. Khói bụi và tiếng la hò loạn lạc trùm kín sân khấu.
Lục Viễn bị đè chặt dưới thân thể vững chãi của Trần Dịch. Anh mở mắt, hơi thở dồn dập. Mùi hương gỗ tùng pha lẫn mùi máu tanh nồng xộc vào mũi anh.
Trần Dịch dùng hai tay ôm chặt lấy đầu và cổ Lục Viễn, che chắn hoàn toàn cho anh khỏi những mảnh kính vỡ.
"Trần Dịch... Anh có sao không?!" Lục Viễn gào lên, giọng nói kiêu ngạo thường ngày hoàn toàn vỡ vụn, thay vào đó là sự hoảng loạn chưa từng có.
Trần Dịch chậm rãi ngẩng đầu lên. Gương mặt anh tái nhợt, một vệt máu tươi chảy từ thái dương xuống gò má do bị mảnh sắt sượt qua.
Anh nhìn Lục Viễn, đôi mắt sâu thẳm không hề có sự sợ hãi cho bản thân, mà chỉ ngập tràn sự nhẹ nhõm tột cùng.
"Anh không sao... Tốt rồi..." Trần Dịch thều thào, mồ hôi hột rơm rớm trên trán.
"Anh điên rồi sao?!" Lục Viễn run rẩy giơ tay lên, vụng về ôm lấy gương mặt dính máu của Trần Dịch, nước mắt chực trào ra: "Khối sắt đó có thể làm anh chết đấy! Anh chỉ là một diễn viên, tại sao lại lao ra đỡ cho tôi?!"
Trần Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười đắng chát nhưng dịu dàng đến nao lòng. Anh áp sát tai mình vào ngực Lục Viễn, nghe nhịp đập cuồng loạn từ trái tim gã biên kịch, rồi thì thầm một câu thoại không hề có trong bất kỳ trang kịch bản nào:
"Trong kịch bản của anh, Lâm Trạch có thể đứng nhìn người khác gặp nguy hiểm... Nhưng ở ngoài đời, Trần Dịch không thể để Lục Viễn thương tổn."
Câu nói ấy như một đòn đập tan hoàn toàn bức tường băng giá mà Lục Viễn đã mất hàng chục năm dựng lên để bảo vệ bản thân.
Lục Viễn siết chặt lấy bờ vai rộng của Trần Dịch, giữa đống đổ nát của sân khấu và tiếng còi xe cứu thương vang vọng ngoài cổng nhà hát, anh ôm lấy gã diễn viên đóng thế vào lòng, lần đầu tiên nhận ra: Áo ảnh lãng mạn mà anh từng khinh bỉ, hóa ra lại chân thật và đau đớn đến mức này.