Chu Ninh giật mình tỉnh dậy khi tiếng còi báo giờ làm việc buổi chiều vang lên chát chúa.
Cô vội vã mở mắt, nhận ra mình đang đắp chiếc áo khoác bảo hộ dày dặn của Lục Tiêu.
Mùi hương gỗ tuyết tùng nam tính, pha lẫn chút thô ráp của dầu mỡ tỏa ra từ chiếc áo khiến đầu óc đang mệt mỏi của cô bỗng trở nên tỉnh táo lạ thường.
Nằm bên cạnh cô là một chai nước điện giải đã được vặn mở nắp sẵn và một tuýp thuốc bôi da.
Lục Tiêu đang đứng cách đó không xa, lưng tựa vào thành tàu, tay cầm bản vẽ kỹ thuật.
Thấy cô cựa quậy, anh không ngoảnh đầu lại, chỉ cất giọng trầm thấp nhưng đã bớt đi vài phần gay gắt:
"Bôi thuốc vào tay đi. Xong thì ra đà nâng số 2. Chiều nay chúng ta kiểm tra hệ thống bánh lái dưới đáy tàu."
Chu Ninh nhìn tuýp thuốc rồi nhìn bóng lưng cao lớn của anh, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười kín đáo.
"Cảm ơn Kỹ sư Lục."
Buổi chiều, thời tiết cảng biển bất ngờ thay đổi đột ngột.
Mây đen từ ngoài đại dương mịt mùng kéo về, che kín bầu trời.
Gió biển bắt đầu nổi lên cuồn cuộn, kéo theo những cơn mưa rào nặng hạt trút xuống xưởng đóng tàu Nam Hải.
Khu vực đà nâng số 2 nằm ngay sát mép nước biển, nơi con tàu chở hàng khổng lồ đang được kê cao bằng các trụ bê tông và đà thép để công nhân tiến hành hàn hoàn thiện phần bánh lái dưới đáy.
Mưa to khiến tầm nhìn bị hạn chế nghiêm trọng, nước mưa chảy lênh láng trên các dầm thép nghiêng trơn trượt.
Lục Tiêu cùng Chu Ninh mặc áo mưa chuyên dụng, leo xuống phần không gian hẹp dưới đáy tàu.
Nơi này ngập tràn những khối sắt thép nặng hàng chục tấn treo lơ lửng trên đầu.
Lục Tiêu cầm đèn pin công suất lớn, tỉ mỉ soi từng mối hàn trên trục bánh lái, cẩn thận hướng dẫn Chu Ninh cách nhận biết một mối hàn đạt chuẩn bằng âm thanh khi gõ.
"Nghe này," Lục Tiêu cầm chiếc búa gõ nhẹ vào khớp nối.
Coong! Tiếng kim loại vang lên trong trẻo.
Chu Ninh tập trung cao độ, ghi nhớ từng lời anh nói.
Sự chuyên nghiệp, tỉ mỉ và kiến thức sâu rộng của Lục Tiêu khi nói về công việc khiến cô thực sự nể phục.
Đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng khắt khe đó là một trái tim vô cùng trách nhiệm với sự an toàn của những con tàu ra khơi.
Đúng lúc đó, một sự cố thảm khốc bất ngờ xảy ra.
Do mưa lớn kéo dài, một mảng giàn giáo bằng thép cố định phía trên đà nâng do công nhân buộc ẩu đã bị gió quật gãy chốt an toàn.
Khối thép giàn giáo nặng hàng trăm ki-lô-gam cùng vô số thanh đà trượt khỏi vị trí, đổ ập xuống ngay khu vực Chu Ninh đang đứng với tốc độ kinh hoàng!
"Chu Ninh! Cẩn thận!"
Lục Tiêu thét lên một tiếng xé lòng.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, không một giây tính toán cho bản thân, anh lao tới như một mãnh thú.
Lục Tiêu ôm chặt lấy thân hình nhỏ bé của Chu Ninh, dùng toàn bộ thân hình đồ sộ, vững chãi của mình đè cô xuống khoảng trống an toàn giữa hai trụ bê tông, biến lưng mình thành tấm lá chắn sống che chở hoàn toàn cho cô.
ẦM! ẦM! ẦM!
Tiếng thép va đập chát chúa vang lên bên tai Chu Ninh.
Khối giàn giáo đổ gục xuống, va đập mạnh vào vai và lưng Lục Tiêu trước khi dằn xuống đất, tạo nên một tiếng động rung chuyển cả nền đá.
Bụi xi măng và nước mưa văng tung tóe.
Tất cả diễn ra chỉ trong vòng ba giây.
Gió mưa vẫn gầm rú bên ngoài, nhưng trong khoảng không chật hẹp dưới bụng tàu, thời gian như ngưng đọng hoàn toàn.
Chu Ninh bị nén chặt dưới lồng ngực rộng lớn của Lục Tiêu.
Cô có thể cảm nhận được sức nóng từ cơ thể anh, nhịp tim đập dồn dập, mạnh mẽ của anh ngay sát ngực mình, và hơi thở nặng nề của anh đang lướt qua vành tai cô.
Cánh tay rắn rỏi của anh ôm ghì lấy eo cô như muốn khảm cô vào cơ thể mình để bảo vệ khỏi mọi hiểm nguy.
"Lục... Lục Tiêu! Anh có sao không?!"
Chu Ninh hốt hoảng lên tiếng, giọng nói run rẩy vì sợ hãi.
Cô vội vã đưa hai bàn tay quấn băng gạc lên ôm lấy gương mặt góc cạnh của anh.
Lục Tiêu nén một tiếng stê đắng ngắt trong họng.
Một thanh thép nhỏ đã quẹt qua vai anh làm rách áo bảo hộ, máu tươi chảy ra thấm đỏ một mảng vải, hòa cùng nước mưa.
Thế nhưng, đôi mắt đen thẫm của anh lúc này không hề có sự đau đớn.
Anh nhìn xuống cô gái trong lòng mình — gương mặt cô tái nhợt vì hoảng sợ, đôi mắt trong vắt đong đầy sự lo lắng tột cùng dành cho anh.
"Tôi không sao..."
Lục Tiêu cất giọng khàn khàn.
Ngón tay cái thô ráp, dính bụi than của anh khẽ vươn ra, nhẹ nhàng lau đi vệt nước mưa trên gò má mềm mại của Chu Ninh.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức họ có thể nhìn thấy hình bóng của đối phương phản chiếu rõ nét trong đồng tử của nhau.
"Cô... có bị thương ở đâu không?" Lục Tiêu thì thầm, giọng nói trầm ấm chứa đựng sự dịu dàng và quan tâm mà chính anh cũng không nhận ra.
Trái tim Chu Ninh hẫng đi một nhịp dữ dội.
Ngọn lửa ấm áp từ bàn tay anh trên gò má xua tan đi sự lạnh lẽo của cơn mưa bão bên ngoài.
Cô lắc đầu mạnh mẽ, mắt ngấn lệ:
"Tôi không sao... Nhưng vai anh đang chảy máu kìa! Anh điên rồi sao mà lại đỡ cho tôi?!"
Lục Tiêu nhìn giọt nước mắt lăn trên má cô, khóe môi bất giác cong lên một nụ cười hiếm hoi nhưng vô cùng rạng rỡ giữa cơn bão.
"Ở xưởng tàu này, tôi là kỹ sư trưởng. Nhiệm vụ của tôi là bảo vệ an toàn cho tất cả mọi người..."
Anh dừng lại một chút, ánh mắt trở nên sâu thẫm, đằn từng tiếng:
"... Đặc biệt là cô."
Tiếng người hô hoán cứu hộ của các công nhân từ bên ngoài vang lên ngày một gần.
Thế nhưng, giữa không gian đổ nát và tiếng mưa rơi cầm cập dưới đáy tàu, một sợi dây liên kết vô hình và mãnh liệt đã chính thức đứt gãy sự đề phòng, buộc chặt trái tim của chàng kỹ sư sắt thép và cô gái streamer kiên cường lại với nhau.