Lê Gia Bảo ngồi trong căn phòng làm việc ngập tràn mùi tinh dầu đắt tiền tại khu biệt thự Phú Gia. Trên hệ thống màn hình ba góc, ba thuật toán AI quét sâu của gã đang liên tục tự động phân chia dòng tiền bẩn thu được từ các app lừa đảo giả danh cơ quan pháp luật.
"Một lũ ngu xuẩn", Bảo gác chân lên bàn, nhấp một ngụm rượu vang, nhìn những con số tài khoản nhảy liên tục.
Đối với Bảo, toán học là vị thần tối cao, còn con người chỉ là những dãy số sinh học đầy lỗi. Để bảo vệ sào huyệt của mình, Bảo đã thiết lập một hệ thống camera an ninh AI quanh khu biệt thự. Chỉ cần một gương mặt lạ, một chiếc xe máy lảng vảng quá ba lần trong vùng bán kính 500 mét, hệ thống sẽ lập tức cảnh báo và nhận diện danh tính thông qua dữ liệu quét mạng xã hội.
Bảo tin hệ thống của mình là bất khả xâm phạm. Nhưng gã không biết rằng, thế giới vỉa hè của Mẹ Đốp hoàn toàn nằm ngoài vùng phủ sóng của internet.
6 giờ sáng. Một chiếc xe đạp cũ kỹ, yên sau chở một bao tải nhỏ, chầm chậm đi qua cổng rào an ninh của khu biệt thự Phú Gia. Hệ thống camera AI quét qua gương mặt người đàn bà khắc khổ trùm khăn kín mít, màn hình hiển thị: “Đối tượng vô hại: Người bán muối dạo. Tần suất xuất hiện: 1 lần/tuần.”
"Ai mua muối đê... Ai mua muối ra mua đê..."
Tiếng rao từ chiếc loa pin rè rè vang lên, đều đặn, nhịp nhàng. Bảo ở trên tầng hai khẽ nhíu mày vì tiếng ồn, nhưng rồi lại cúi xuống màn hình máy tính. Gã không hề biết, tiếng rao "Ai mua muối đê" của bà Năm ve chai hôm nay có một nhịp điệu rất lạ. Cứ sau ba câu rao dài, bà lại bấm nút tắt loa hai giây, tạo thành một quãng ngắt.
Cách đó ba trăm mét, anh Thành xe ôm đang dựng xe vờ đợi khách ở một góc khuất. Tai anh không nghe nhạc, anh đang đếm nhịp ngắt của tiếng loa pin.
Một nhịp ngắt – Xe của thằng Bảo vẫn ở trong sân. Hai nhịp ngắt liên tiếp – Cửa cuốn biệt thự vừa mở.
Cùng lúc đó, Tuấn sinh viên giao hàng đang ôm một chồng hộp carton rỗng đi bộ qua các cột điện dọc con lộ chính hướng vào khu Phú Gia. Tay Tuấn cầm một viên phấn màu hồng sần sùi. Cứ đi qua một cột điện có camera của Bảo quét tới, Tuấn lại giả vờ cúi xuống buộc dây giày, tay nhanh như chớp gạch một đường chéo nhỏ dưới chân cột.
Đường phấn màu hồng nghĩa là: Hướng này có camera góc rộng. Đường phấn màu xanh nghĩa là: Góc chết của ống kính.
Hệ thống AI tinh vi trị giá hàng tỷ đồng của Bảo liên tục ghi nhận dữ liệu sạch, không có bất kỳ cảnh báo nguy hiểm nào. Nhưng trên thực tế, toàn bộ lịch trình sinh hoạt, sơ đồ di chuyển và các góc khuất an ninh của căn biệt thự đã bị đội quân vỉa hè vẽ lại mồn một bằng phấn viết bảng và tiếng rao bán muối.
11 giờ trưa. Bảo rời biệt thự trên chiếc Mercedes sang trọng để đến một quán cà phê năm sao giữa trung tâm quận 1, nơi gã hẹn gặp một vài đối tác để bàn chuyện "rửa sạch" số tiền bốn trăm tỷ vừa thu về.
Quán cà phê được thiết kế theo phong cách quiet luxury, bảo vệ nghiêm ngặt. Bảo chọn một chiếc bàn trong góc khuất, bật chiếc máy tính bảng được mã hóa bảo mật cấp cao lên để kiểm tra dòng tiền.
Đúng lúc đó, một người đàn bà trung niên mặc bộ quần áo lao công, tay cầm cây lau nhà chầm chậm tiến lại gần khu vực bàn của gã. Bảo khẽ nhăn mặt, xua tay: "Này, né ra chỗ khác lau đi."
"Dạ, dạ, con lau nốt cái vết cà phê đổ đổ này thôi cậu ơi," người đàn bà cúi đầu lầm bầm, tay đẩy cây lau loay hoay dưới chân gã.
Bảo khinh bỉ lảng mắt đi, tiếp tục gõ mật khẩu đăng nhập vào ví điện tử chứa tiền ảo quốc tế. Gã không hề chú ý, người đàn bà lao công ấy – không ai khác chính là Mẹ Đốp.
Đôi mắt sắc như dao cau của Mẹ Đốp không nhìn vào khuôn mặt hay bộ quần áo sang chảnh của gã. Bà nhìn chằm chằm vào những ngón tay của Bảo đang gõ trên màn hình. Đối với một bà trùm có ba mươi năm kinh nghiệm nhìn người ta ghi bảng đề, tốc độ và vị trí các ngón tay bấm số của Bảo đối với bà dễ đọc như một cuốn sách vỡ lòng.
Trỏ phải – góc trên bên trái. Cái trái – nút số 7. Trỏ phải – nút số 9...
Bà nhẩm đi nhẩm lại cái nhịp điệu đó trong đầu ba lần. Mật khẩu ví tiền ảo của gã trùm công nghệ đã bị một bà già bán trà đá "hack" bằng mắt thường chỉ trong vòng mười lăm giây.
Khi Mẹ Đốp chầm chậm đẩy xe lau nhà bước ra khỏi quán, bà nhìn thẳng vào chiếc camera an ninh ở cửa, khẽ nhếch mép cười lạnh.
Tối hôm đó, Bảo trở về biệt thự, lòng tràn đầy tự tin. Gã bật máy tính lên để chuẩn bị thực hiện lệnh chuyển tiền cuối cùng. Nhưng khi màn hình vừa sáng lên, một cửa sổ pop-up bất ngờ xuất hiện, đè lên toàn bộ hệ thống AI bảo mật của gã.
Đó không phải là một mã độc của hacker, mà là một bức ảnh chụp điện thoại thô kệch. Trong ảnh là một tờ giấy kẻ ô ly học sinh, trên đó viết tay một dãy số bằng mực bút bi đỏ: chính là mật khẩu tối mật của gã, kèm theo một dòng chữ viết tắt nguệch ngoạc:
“Đ.M thằng nhãi. Muốn giữ lại bốn trăm tỷ thì ngày mai ra quán trà đá gầm cầu sắt làm con đề sập hầm.”
Bảo bật bạt ghế ra sau, mồ hôi hột đổ ra như tắm. Thiên tài AI bàng hoàng nhận ra, gã đã bị một thế lực vô hình nào đó lột sạch quần áo giữa thanh thiên bạch nhật.