5 giờ chiều. Bầu trời trên gầm cầu sắt sập xuống một màu xám xịt của trận giông lớn. Gió thổi thốc từng cơn, làm những tấm bạt che quán trà đá của Mẹ Đốp bay phần phật.
Bảo ngồi trong chiếc Mercedes, điều hòa bật nấc mát nhất nhưng mồ hôi gã vẫn rỉ ra bên thái dương. Trên đùi gã, chiếc laptop cấu hình khủng đang chạy một phần mềm phân tích ma trận xác suất do chính gã lập trình. Hàng triệu dữ liệu về kết quả xổ số kiến thiết miền Bắc suốt hai mươi năm qua được quét liên tục, hiển thị dưới dạng các biểu đồ hình sin nhảy múa điên cuồng.
"Thuật toán chuỗi Markov không bao giờ sai," Bảo lẩm bẩm, mắt dán chặt vào những con số đang dần thu hẹp biên độ sa sút. "Tần suất nhịp điệu của các đầu số gánh, số lặp... Con số có xác suất rơi cao nhất chiều nay chỉ có thể là 47 hoặc 82.
"Sự kiêu ngạo của một thủ khoa toán học khiến gã tin rằng gã đang nắm giữ chiếc chìa khóa tối cao của vũ trụ. Gã ngước nhìn qua kính xe, thấy Mẹ Đốp vẫn ngồi bình thản bên chiếc bàn tre, tay cầm chiếc bút bi sờn mực, chầm chậm gạch những nét nguệch ngoạc vào cuốn sổ khâu tay ố vàng.
Bà già đó không có máy tính, không có dữ liệu lớn. Đối với Bảo, sự bình tĩnh của bà chỉ là màn kịch trống rỗng của một kẻ sắp vỡ trận.5 giờ 45 phút. Thời hạn hạ bài đã đến.
Bảo đẩy cửa xe bước xuống, tay cầm chiếc máy tính bảng hiển thị biểu đồ phân tích tối ưu. Gã hiên ngang bước vào quán, ném một xấp tiền polymer mệnh giá lớn xuống bàn, giọng ngạo nghễ: "Bà già, máy tính của tôi đã chốt số. Độc thủ đề chiều nay là 47, lót nhẹ 82. Thuật toán của tôi chạy trên mười triệu chuỗi dữ liệu. Bà có giỏi thì lật bảng của bà ra xem?
"Mẹ Đốp chầm chậm ngẩng đầu lên. Chiếc quạt nan trên tay bà dừng lại. Bà không nhìn vào chiếc máy tính bảng sang chảnh của gã, mà đẩy về phía Bảo một tờ giấy mỏng cắt ra từ vở học sinh. Trên tờ giấy chỉ viết vỏn vẹn một con số duy nhất bằng mực đỏ: 09.
Bảo nhìn con số, rồi bật cười thành tiếng, điệu cười đầy vẻ khinh bỉ:"09? Con số này đã bệt ba ngày trước, theo quy luật phân rã xác suất, hôm nay tỷ lệ rơi của nó chưa đầy 0,02%. Bà già, bà điên rồi! Bà thua chắc rồi!"
"Tao không điên, cậu ấm ạ," Mẹ Đốp chầm chậm khép cuốn sổ khâu tay lại, giọng trầm xuống, lạnh ngắt như nước sông đêm bão. "Mày giỏi toán, nhưng mày Đ.O (đếch) hiểu gì về cuộc đời này cả. Mày nghĩ tao dùng xác suất để đấu với mày sao? Không, tao dùng chính lòng tham và sự sợ hãi của mày.
"Bảo khựng lại, nụ cười trên môi gã chợt đông cứng trước ánh mắt sâu hoắm của người đàn bà đối diện. "Mày có biết hôm nay là ngày gì không?" Mẹ Đốp gõ ngón tay xuống con số 09. "Hôm nay là ngày giỗ đầu của cha mày — người đã nhảy lầu tự sát sáu năm trước vì bị lừa đảo vỡ nợ, người đã để lại cho mày nỗi nhục nhã và sự căm hận thế giới này.
"Gã trùm công nghệ biến sắc, mặt cắt không còn một giọt máu. Bí mật gia đình gã giấu kín bấy lâu nay tại sao một bà già trà đá lại biết? "Mày hận cuộc đời, nên mày dùng cái đầu thông minh của mày để tạo ra app lừa đảo, đi hút máu những người già tội nghiệp giống như cách cha mày từng bị lừa".
Mẹ Đốp đứng bật dậy, ghé sát mặt vào Bảo, từng câu chữ găm vào tai gã như những mũi kim. "Nhưng một kẻ mê tín và ám ảnh bởi quá khứ như mày, cứ đến ngày này là tay mày sẽ run. Ba ngày qua, để chuẩn bị cho ngày giỗ cha, mày đã âm thầm dịch chuyển dòng tiền bẩn về bốn tài khoản 'an toàn' có đuôi số là 0909 — ngày sinh của ông ấy, đúng không?"Bảo run lên bần bật.
Gã loạng choạng lùi lại một bước, chiếc máy tính bảng suýt rơi khỏi tay. Gã nhận ra, cái bẫy này không nằm trên máy tính. Nó nằm trong chính tâm lý lệch lạc của gã mà Mẹ Đốp đã đọc vị từ những thói quen nhỏ nhất qua mạng lưới chân rết vỉa hè."Bà... bà đã làm gì với tài khoản của tôi?!"
Bảo gào lên, điên cuồng mở điện thoại. "Khi mày dồn toàn lực vào việc dùng máy tính để đấu số với tao, mày đã bỏ quên hệ thống," Mẹ Đốp chỉ tay ra phía đầu hẻm. Ở đó, Tuấn sinh viên và anh Thành xe ôm đang đứng cạnh một chiếc hộp kỹ thuật của nhà mạng, trên tay cầm chiếc điện thoại đang chạy lệnh đồng bộ hóa.
"Mật khẩu ví tiền ảo mày gõ hôm qua, cộng với bốn tài khoản đuôi 09 mày vừa kích hoạt để chuẩn bị tẩu tán..." Mẹ Đốp cười lạnh. "Tao không biết hack, nhưng tao biết cách dùng chính lòng tham của mày để ép hệ thống tự động của mày thực hiện một lệnh quét ngược. Bốn trăm tỷ của mày... vừa có một chuyến đi thẳng về quỹ cứu trợ của xóm nghèo và tài khoản phong tỏa của Cơ quan điều tra rồi, thằng nhãi!
"Đúng lúc đó, nhạc chuông điện thoại của Bảo vang lên dồn dập. Màn hình hiển thị một dòng thông báo đỏ rực từ hệ thống ngân hàng: Tài khoản tổng đã bị đóng băng do phát hiện giao dịch nghi vấn. Cùng lúc, tiếng còi xe cảnh sát từ xa bắt đầu rú vang, xé toạc màn mưa giông đang ập xuống gầm cầu sắt.