Tiếng tút dài kéo dài từ chiếc điện thoại như một đường dao cứa ngang qua sự im lặng của đêm mưa. Nam đứng chết trân trong hố quật, đôi bàn tay dính đầy mực tàu và máu tươi run lên không kiểm soát.
Anh nhìn xuống tấm bản rập bằng giấy xuyến chỉ. Giọt máu của anh đọng lại ở chân bia đã lan ra, nhuộm đỏ câu chữ Nôm cổ ghi lại hình phạt đầu tiên: “Kẻ trưởng nam chết đuối dưới nước sâu.”
Mười phút sau, không khí yên tĩnh của khu vực ven sông hoàn toàn bị xé toạc bởi tiếng còi hú dồn dập từ dàn xe cấp cứu và xe tuần tra cảnh sát. Đèn nháy xanh đỏ chiếu dồn dập vào những vũng nước mưa đục ngầu.
Nam lao ra khỏi hố quật, chạy xối xả về hướng bờ sông—đoạn đường dẫn ra khỏi công trình. Ở đó, một đám đông công nhân và cảnh sát đang vây kín dốc cầu sông Hồng. Chiếc xe bán tải đắt tiền của Trịnh Quốc, con trai cả ông Trịnh Văn, vừa được cần cẩu trục vớt lên từ đáy sông sâu thẫm. Thân xe bị móp méo hoàn toàn do va chạm mạnh với rặng đá ngầm.
Khi lực lượng cứu hộ phá cửa xe lôi thi thể Trịnh Quốc ra ngoài, Nam vô thức lùi lại một bước.
Gương mặt của Trịnh Quốc tím tái, hai mắt trợn ngược phơi bày sự kinh hoàng tột độ trước khi trút hơi thở cuối cùng. Nước sông lẫn bùn thải tràn ra từ miệng và mũi hắn. Đáng sợ hơn, hai tay của Trịnh Quốc bị kẹt cứng trong tư thế như đang điên cuồng cào cấu vào kính xe, những đầu ngón tay dập nát, tróc móng—hệt như tư thế của người thợ đục đá trong ảo ảnh mà Nam đã thấy khi chạm tay vào tấm bia cổ.
"Con tôi! Quốc ơi! Con ơi là con!"
Tiếng gào khóc thảm thiết của ông Trịnh Văn vang lên giữa đêm mưa. Vị chủ tịch tập đoàn kiêu ngạo, uy quyền vài tiếng trước giờ đây ngã khụy xuống bùn lầy, ôm lấy xác con trai mà gào thét.
Báo cáo nhanh từ đội cảnh sát giao thông cho biết chiếc xe bán tải của Trịnh Quốc đột ngột mất lái ở tốc độ cao, tông gãy dải phân cách rồi lao thẳng xuống dòng nước xiết, hệ thống cửa kính tự động bỗng dưng bị kẹt cứng không thể mở ra từ bên trong.
Nam nhìn cảnh tượng ấy, lồng ngực thắt lại. Một sự thật tàn nhẫn dội thẳng vào tâm trí anh: Lời nguyền không phải là truyền thuyết hay huyền thoại hư cấu. Nó là một cỗ máy trả thù bằng huyết linh được cài đặt từ một thế kỷ trước, và chính anh với giọt máu vô tình nhỏ xuống đã bật chiếc công tắc ma quỷ ấy.
Trời tảng sáng. Mưa đã tạnh hẳn nhưng bầu trời Hà Nội vẫn xám xịt một màu chì.
Nam nhốt mình trong phòng làm việc tại Viện Phục chế Văn bản Cổ. Căn phòng ngập tràn mùi giấy dó, mùi hóa chất hãm màu và sách cũ. Bản rập giấy xuyến chỉ từ tấm bia đá họ Trịnh được anh trải rộng trên chiếc bàn gỗ lớn, dùng những viên chặn bằng đồng để cố định bốn góc.
Nam đeo kính phóng đại, dùng cọ quét một lớp hóa chất đặc biệt để làm khô mực và giữ nguyên dải chữ chìm đã hiện hình. Anh bắt đầu đặt bút dịch từng nét chữ Nôm sang ngữ nghĩa Quốc ngữ vào cuốn sổ tay.
Mỗi dòng chữ hiện ra dưới ngòi bút của Nam như một bản án chung thẩm đẫm máu:
“Kẻ thứ nhất Trịnh Quốc, máu đền cho kẻ chôn người. Nước sâu bịt miệng, chết không toàn thây.
Kẻ thứ hai Trịnh Bách, lửa đỏ thiêu thân. Xương thịt thành tro, đền cho vụ cháy năm Mậu Tý.
Kẻ thứ ba Trịnh Văn, gãy xương thịt nát. Thần xà bẻ cổ, trả đủ mười ba vết đục...”
Nam dừng bút, trán rịn đầy mồ hôi lạnh.
Trịnh Bách là người con thứ hai của ông Trịnh Văn—một tay ăn chơi có tiếng, hiện đang quản lý chuỗi nhà hàng và câu lạc bộ đêm của gia tộc. Theo bản dịch, kẻ tiếp theo phải chịu hình phạt “lửa đỏ thiêu thân” chính là Trịnh Bách!
"Không thể thế được... Mình phải dừng việc này lại", Nam lẩm bẩm, tay siết chặt lấy mép bàn. Anh vội vã vò nát trang giấy dịch, định châm lửa đốt toàn bộ bản rập.
Cạch!
Cửa phòng làm việc bị bật tung.
Hai gã bảo vệ cao lớn mặc vest đen xông vào, theo sau là ông Trịnh Văn. Chỉ sau một đêm, người đàn ông quyền lực ấy như già đi chục tuổi. Mái tóc ông ta bạc trắng nửa đầu, đôi mắt đỏ ngầu hằn lên những tia máu dại xộc, gương mặt chằng chịt những đường gân xanh u uất.
"Ông Trịnh..." Nam vội vã giấu bản rập ra sau lưng.
"Cậu Nam", ông Trịnh Văn cất giọng khàn đặc, đầy đe dọa. "Đêm qua, trước khi thằng Quốc lao xe xuống sông, nó đã gọi điện cho cậu. Cảnh sát vừa truy xuất nhật ký cuộc gọi. Cậu đã nói gì với nó? Và tấm bia đá đó... cậu đã giải mã được những gì?"
"Tôi không nói gì cả! Chiếc xe của anh Quốc gặp tai nạn..." Nam cố gắng giữ bình tĩnh.
"Đừng dối tôi!" Ông Trịnh Văn bước tới một bước, đập mạnh tay xuống bàn làm việc khiến đĩa mực nhảy chồm lên. "Thằng Quốc là một tay lái xe cừ khôi. Không đời nào nó lao xuống sông dễ dàng như thế! Đêm qua cậu bảo tấm bia có điểm bất thường, có lớp chữ bị đục đẽo. Cậu đã biết cái gì rồi đúng không?"
Nam nhìn thẳng vào đôi mắt đang hoảng loạn của ông Trịnh Văn. Anh hiểu rằng nếu giấu giếm, những cái chết sẽ không dừng lại.
"Tấm bia đó không phải là bia ca tụng công đức, ông Trịnh," Nam nói, giọng anh trầm xuống đầy sức nặng. "Nó là một lời nguyền văn bản bằng máu của dòng họ Nguyễn và gã thợ đục đá mười năm trước. Dòng họ ông đã chôn sống mười ba mạng người để cướp đất. Đêm qua, lớp chữ chìm đã hiện hình... và anh Trịnh Quốc chết đúng như những gì được ghi trên bia đá!"
Ông Trịnh Văn sững người. Gương mặt ông ta biến sắc từ tái nhợt sang tím ngắt. Sự bàng hoàng kéo dài trong vài giây ngắn ngủi, rồi nhanh chóng bị thay thế bởi một sự tàn nhẫn, lạnh xám của kẻ quen đứng trên đỉnh cao.
"Nhảm nhí! Tà thuyết!" Ông Trịnh Văn gạt phăng tập tài liệu trên bàn xuống sàn. "Dòng họ Trịnh nhà tôi xưng hùng xưng bá mười năm nay, làm gì có chuyện lời nguyền vớ vẩn nào! Cậu... chính cậu là kẻ đã gièm pha, tà thuật hãm hại con tôi!"
Ông ta quay sang ra lệnh cho hai gã bảo vệ: "Tịch thu toàn bộ bản rập, máy ảnh và ghi chép của nó. Nhốt nó lại cho tôi!"
"Ông Trịnh! Nghe tôi nói!" Nam gào lên khi bị hai gã bảo vệ khống chế, ghì chặt tay ra sau lưng. "Người tiếp theo là Trịnh Bách! Hắn sẽ bị hỏa táng trong lửa đỏ! Hãy gọi cho hắn ngay lập tức! Bảo hắn tránh xa mọi thứ có thể gây cháy nổ!"
Ông Trịnh Văn khựng lại. Ánh mắt ông ta lóe lên một tia hoang mang cực độ, nhưng bản tính ngạo mạn không cho phép ông ta tin vào lời của một thợ phục chế. Ông ta lạnh lùng rút điện thoại ra, bấm số của con trai thứ hai: "Bách hả? Con đang ở đâu? Đang ở siêu xe thử máy à? Nghe bố, dừng xe lại ngay..."
Chưa kịp nói hết câu, từ đầu dây bên kia của Trịnh Bách vang lên một tiếng nổ ĐOÀNG kinh thiên động địa qua loa điện thoại.
Tiếng còi báo động cháy nổ rú lên thảm thiết, hòa cùng tiếng gào thét thất thanh của đám đông xung quanh: “Cháy rồi! Xe thể thao bốc cháy rồi! Cửa bị khóa tự động rồi! Cứu người với!”
Qua sóng điện thoại, ông Trịnh Văn nghe rõ mồn một tiếng giãy giụa, tiếng đập cửa kính điên cuồng và tiếng gào thét đau đớn xé toạc màng nhĩ của Trịnh Bách khi bị ngọn lửa bùng lên từ bình xăng thiêu rụi ngay trong cabin chiếc siêu xe.
Chiếc điện thoại trên tay ông Trịnh Văn rơi bộp xuống sàn nhà.
Cả căn phòng rơi vào một sự im lặng chết chóc. Hai gã bảo vệ run rẩy, buông tay rời khỏi người Nam.
Nam đứng thở dốc, nhìn ông Trịnh Văn đang ngã đổ người xuống ghế, gương mặt hoàn toàn sụp đổ. Lời nguyền thứ hai đã ứng nghiệm đúng từng chữ. Không một ai trong dòng họ Trịnh có thể thoát khỏi bản án đã được khắc sâu vào xương đá từ một thế kỷ trước.