Căn phòng làm việc chìm vào sự im lặng đặc quánh, chỉ còn tiếng rè rè từ chiếc điện thoại của ông Trịnh Văn đang nằm chơ vơ trên sàn. Qua loa ngoài, tiếng hốt hoảng của người đi đường và tiếng còi xe chữa cháy vẫn liên tục vọng lại, như những nhát đâm băm nát sự ngạo mạn cuối cùng của vị chủ tịch gia tộc họ Trịnh.
Hai gã bảo vệ cao lớn tự động lùi lại vài bước, ánh mắt chúng nhìn Nam giờ đây tràn ngập sự sợ hãi tột cùng. Chúng nhìn anh không khác gì nhìn một vị pháp sư nắm giữ tà thuật sinh sát trong tay.
Ông Trịnh Văn ngước khuôn mặt xám xịt, bạc phếch lên nhìn Nam. Đôi mắt từng uy quyền vô hạn giờ chỉ còn lại sự van xin hỗn loạn: "Cậu... cậu Nam... Cứu... cứu tôi với! Cứu dòng họ Trịnh với! Tôi sẽ cho cậu tiền... bao nhiêu tiền cũng được! Một nửa tài sản của tôi!"
Nam nuốt một ngụm nước bọt khô khốc, lắc đầu chua chát: "Tôi chỉ là người dịch chữ, không phải thầy bói, càng không phải kẻ gieo lời nguyền. Lời nguyền này không vận hành bằng tiền, nó vận hành bằng máu và sự trả giá của quá khứ. Muốn hóa giải nó, chúng ta phải hiểu toàn bộ sự thật!"
Nam lập tức lao đến bàn, chộp lấy bản rập bằng giấy xuyến chỉ. Anh đưa kính phóng đại lên, soi kỹ vào phần chân bia đá—nơi bài văn tế đẫm máu được khắc chìm.
Đột nhiên, Nam khựng lại. Ngón tay anh run rẩy chỉ vào mép dưới bên phải của bản rập.
Ở vị trí đó, các nét chữ Nôm chìm bỗng dưng đứt đoạn một cách đột ngột. Văn bản dừng lại ở câu: “Gia tộc họ Trịnh muốn tuyệt án hận thù, bắt buộc phải hiến tế kẻ...”. Ngay sau từ "kẻ", bề mặt bia đá trong bản rập bị trống hoàn toàn, chỉ còn lại những vệt đục vỡ lởm chởm.
"Tấm bia đá này không hoàn chỉnh!" Nam ngước lên, nghiêm giọng nói. "Nó đã bị đập gãy mất góc dưới! Phần ghi lại cách hóa giải lời nguyền và danh tính của kẻ trả giá cuối cùng đã bị mất!"
Ông Trịnh Văn bàng hoàng đứng dậy, lảo đảo tiến lại gần bàn: "Mất... mất rồi sao? Khi đào lên, nó vốn dĩ đã gãy một góc như thế! Công nhân báo lại là không tìm thấy mảnh vỡ nào xung quanh hố quật cả!"
"Không phải không tìm thấy, mà có người đã cố tình giấu nó đi từ một thế kỷ trước," Nam quả quyết. Anh chỉ tay vào những vệt đục sắc cạnh nơi góc gãy. "Vết gãy này không phải do máy xúc hay tự nhiên phong hóa. Đây là vết đục bằng tay, được tạo ra từ cùng một thời điểm tấm bia bị chôn xuống. Kẻ đục tấm bia đã xé nhỏ mật mã ra để đảm bảo không một ai có thể dễ dàng hóa giải lời nguyền này."
"Vậy... vậy phải làm sao?" Ông Trịnh Văn nắm chặt lấy vai Nam, mồ hôi hột rỉ ra như tắm. "Theo lời nguyền... người tiếp theo chết sẽ là tôi! 'Kẻ trưởng tộc gãy xương thịt nát... Thần xà bẻ cổ'... Cậu Nam, cậu phải giúp tôi!"
Nam gạt tay ông Trịnh Văn ra, ánh mắt đăm chiêu: "Muốn tìm mảnh vỡ đó, chúng ta phải tìm kẻ giữ mật mã. Trong sử sách hoặc gia phổ họ Trịnh, mười năm trước, ai là người trực tiếp tham gia vào vụ thảm sát dòng họ Nguyễn và chỉ đạo đục lại tấm bia này?"
Ông Trịnh Văn ngập ngừng, gương mặt hiện lên sự giằng xé dữ dội. Nhưng trước cái chết đang cận kề, ông ta không thể giấu giếm được nữa: "Là... là Cụ Cố nhà tôi. Cụ Trịnh Đức Huỳnh. Nhưng Cụ Cố đã mất từ lâu rồi. Tuy nhiên... trong gia phả có ghi lại, Cụ Cố từng có một người thợ quản gia thân tín tên là Cụ Biền. Người này sau vụ án năm đó đã tự nguyện về trông nom nhà thờ tổ họ Trịnh ở làng cổ ven sông... và dòng họ Biền đã ở đó giữ từ đường suốt mười năm qua!"
"Đưa tôi đến nhà thờ tổ họ Trịnh ngay lập tức!" Nam nói nhanh, tay vội vã thu dọn bản rập và dụng cụ vào hộp gỗ. "Mảnh vỡ còn thiếu chắc chắn đang ở đó!"
Xe ô tô lao như xé gió qua những con ngõ hẹp ngập bùn đất của làng cổ ven sông Hồng. Ngôi nhà thờ tổ họ Trịnh nằm biệt lập ở cuối làng, cúp mình dưới những cây cổ thụ trăm tuổi xum xúp bóng tối. Kiến trúc nhà gỗ năm gian phủ đầy rêu xanh, mái ngói âm dương cong vút mang một bầu không khí u uất, tĩnh mịch đến rợn người.
Khi chiếc xe vừa dừng lại trước cổng tam quan, một ông lão gầy guộc, mặc bộ đồ đờm thô màu xám, tay cầm chiếc chổi tre đang chậm rãi quét những chiếc lá bàng rơi trên khoảng sân gạch Tàu.
Nghe tiếng bước chân gấp gáp của ông Trịnh Văn và Nam, ông lão từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt lão đã đục ngầu vì cườm khô, nhưng ánh nhìn lại sắc lẹm, chứa đựng sự thấu suốt lạ kỳ. Lão chính là cụ Biền—kẻ giữ từ đường đời thứ ba của dòng họ Biền.
"Ông Trịnh về đấy à?" Giọng cụ Biền khàn khàn, chậm rãi như tiếng hai thanh gỗ mục chập vào nhau. "Hai cậu con trai của ông... đi cả rồi phải không?"
Ông Trịnh Văn ngơ ngác, run rẩy: "Cụ... Cụ Biền! Sao Cụ lại biết?"
Cụ Biền không trả lời ngay. Lão thong thả tựa chiếc chổi tre vào cột đá, ánh mắt dời sang Nam—người đang ôm chặt chiếc hộp gỗ đựng bản rập văn bia.
"Ta không chỉ biết chúng nó đã đi, mà ta còn biết mười ba năm đợi chờ của tấm bia đá rốt cuộc đã đến lúc gặt hái," Cụ Biền khẽ thở dài, một nụ cười chua chát hiện lên trên môi. "Trần đời này, cái gì vay bằng máu thì phải trả bằng máu. Cụ Trịnh Đức Huỳnh năm xưa tưởng đục xóa chữ trên bia đá là xóa được tội ác sao?"
Nam bước tiến lên một bước, đối diện với ông lão: "Cụ Biền, cháu đã dịch được lớp chữ chìm. Lời nguyền đã khởi động và nó sẽ không dừng lại cho đến khi đủ mười ba mạng người. Mảnh vỡ còn thiếu của tấm bia đá đang ở đâu?"
Cụ Biền nhìn sâu vào mắt Nam, gương mặt già nua chằng chịt nếp nhăn khẽ biến đổi: "Cậu có đôi bàn tay chạm vào đá nghe được tiếng nói của quá khứ... Đúng là người được chọn rồi. Tấm mảnh vỡ đó... nó không ở trên mặt đất này."
Lão giơ ngón tay gầy guộc, khô khốc như cành cây khô chỉ về phía cuối khoảng sân nhà thờ tổ—nơi có một chiếc giếng cổ bằng đá ong màu đá gan gà, miệng giếng phủ đầy dây leo và rêu phong đen kịt.
"Năm đó, sau khi chôn sống mười ba người dòng họ Nguyễn và gã thợ đục đá, Cụ Cố Trịnh Đức Huỳnh đã sai ông nội ta đập gãy góc bia có khắc lời hóa giải, rồi ném xuống lòng giếng sâu này để tuyệt đường sống của hậu thế," Cụ Biền thì thầm. "Mười năm qua, lòng giếng này chưa bao giờ cạn nước. Mỗi đêm mưa bão, dưới đáy giếng vẫn vang lên tiếng khóc than của mười ba linh hồn..."
"Đó chỉ là chuyện tâm linh nhảm nhí!" Ông Trịnh Văn gào lên trong hoảng loạn, lập tức quay sang bảo vệ: "Hai đứa mày! Tụi mày xuống giếng mò mảnh đá lên đây cho tao! Nhanh lên!"
Hai gã bảo vệ nhìn chiếc giếng cổ tối om, sâu hun hút mà mặt cắt không còn một giọt máu. Chúng chần chừ không dám bước tới.
RẮC!
Một tiếng động kinh hoàng đột ngột vang lên từ trên mái nhà thờ tổ.
Một cành bàng khô khổng lồ, to bằng ôm tay người, đột nhiên gãy đôi không vì lý do gì, rơi từ trên cao xuống với tốc độ kinh khủng.
BỐP!
Cành cây đổ ập xuống ngay vị trí ông Trịnh Văn đang đứng. Hai gã bảo vệ vội lao ra né áp. Ông Trịnh Văn không kịp phản ứng, bị cả cành cây nặng hàng trăm cân đè gãy gập hai chân, người ngã sụp xuống sàn gạch.
"ÁAAAA! Xương tôi! Chân tôi gãy rồi!" Ông Trịnh Văn gào thét đau đớn, máu tươi xói ra từ đầu gối bị đập nát.
Nam giật mình nhìn vết thương của ông Trịnh Văn: Gãy xương thịt nát! Hình phạt dành cho kẻ trưởng tộc đã bắt đầu thi hành!
"Không còn thời gian nữa!" Nam hét lên, anh không đợi ai nữa mà lao thẳng về phía chiếc giếng cổ. Anh cởi bỏ áo ngoài, quấn sợi dây thừng dùng để kéo nước vào ngang lưng, rồi nhìn xuống lòng giếng đen kịt, lạnh ngắt bên dưới.
Để cứu lấy những mạng người tiếp theo và dập tắt chuỗi thảm án này, Nam phải tự mình gieo mình xuống lòng giếng cổ—nơi oán khí mười năm đang chờ đợi anh.