Không khí trong biệt thự ngột ngạt tới mức tưởng như một mồi lửa nhỏ cũng đủ kích nổ cả khoảng không gian im lìm này. Sau cuộc chạm mặt ở hành lang, Nam không hề tỏ ra tức giận. Hắn vẫn giữ nguyên thái độ lịch thiệp đến mức tàn nhẫn, mỉm cười mời An ở lại dùng bữa tối cùng gia đình dưới danh nghĩa "quan sát hành vi ứng xử trong sinh hoạt của bé Đức".
Bữa ăn diễn ra trong sự im lặng gần như tuyệt đối, ngoại trừ tiếng dao nệm kim loại va chạm khẽ khàng vào đĩa sứ.
Nam ngồi ở đầu bàn, điềm tĩnh cắt từng miếng steak mỏng chuẩn xác như một phẫu thuật viên. Mai ngồi bên cạnh, lặng lẽ nhai từng spoon súp rau củ theo đúng định lượng đã ghi trên chiếc bảng trắng. Đức tuyệt nhiên không đụng vào thức ăn, đứa trẻ chỉ dùng chiếc nĩa đâm liên tục vào miếng bông cải xanh trên đĩa, đôi mắt đen láy thỉnh thoảng lại lén đảo về phía An.
"Trà chiều nay Mai pha thế nào, cô An?" Nam đột ngột ngẩng đầu, chớp mắt nhìn An qua tròng kính.
"Rất thanh, nhưng vị hơi lạ," An thản nhiên đáp, cố tình để lại một khoảng lặng. "Có một hậu vị hơi đắng gắt, giống như thảo dược chưa được làm sạch kỹ."
Bàn tay đang cầm thìa của Mai giật khẽ một cái. Nam thì mỉm cười, ánh mắt lạnh như băng: "Vậy sao? Đó là công thức gia truyền giúp dịu thần kinh. Dạo này Mai hay ngủ mơ thấy mộng mị, nên tôi phải gia tăng liều lượng một chút."
"Mộng mị?" An nheo mắt. "Chị Mai hay mơ thấy gì?"
"Tôi... tôi không nhớ," Mai lí nhí, hai vai co rút lại dưới ánh nhìn của chồng. "Anh Nam bảo... đó chỉ là ảo giác do tôi suy nhược."
Bữa tối kết thúc lúc tám giờ đúng, theo đúng mốc thời gian trên chiếc bảng quy tắc. Nam đích thân tiễn An ra xe. Trước khi bước vào xe, An xoay người, nhìn thẳng vào mắt người đàn ông đang đứng dưới ánh đèn cổng màu vàng nhạt:
"Anh Nam, đêm nay tôi muốn xin phép ở lại. Không phải trong nhà, mà tôi sẽ đỗ xe ở con đường dốc ngoài cổng để theo dõi nhịp sinh hoạt ban đêm của Đức từ xa. Thói quen giật mình của trẻ con thường liên quan đến biến động không khí ban đêm."
Nam im lặng nhìn An trong ba giây. Nụ cười trên môi hắn giãn ra một cách kỳ dị: "Cô An đúng là một chuyên gia tận tụy. Nhưng đêm ở rừng thông lạnh lắm. Chúc cô một đêm bình yên."
11:30 ĐÊM.
Chiếc xe bán tải của An tắt máy, chìm vào bóng tối của hàng thông cách cổng biệt thự năm mươi mét. Đèn đường rải xuống những vệt sáng yếu ớt.
An lấy từ trong túi ra một chiếc ống nhòm hồng ngoại chuyên dụng. Qua thấu kính, toàn bộ căn biệt thự hiện lên dưới sắc xanh lục mờ ảo. Tất cả các đèn ở tầng một và tầng hai đều đã tắt đúng chín giờ tối, đúng như lịch trình.
1:15 SÁNG.
Gió rừng thông bắt đầu rít lên những tiếng hú dài qua kẽ lá. Không gian lạnh ngắt. An uống một ngụm cà phê đen nóng từ bình giữ nhiệt, mắt không rời khỏi khung cửa sổ căn phòng ngủ chính ở tầng hai.
Đột nhiên, qua ống nhòm hồng ngoại, An thấy một bóng người xuất hiện ở ô cửa sổ tầng hai.
Đó là Mai. Cô mặc chiếc váy ngủ màu trắng dài quết đất, tóc xõa tung. Nhưng cách cô di chuyển không giống người bình thường. Mai không bước đi, cô áp sát mặt vào mặt kính, hai tay cào nhẹ lên bề mặt kính tỏa ra lớp hơi sương mỏng. Dưới ánh sáng hồng ngoại, ánh mắt Mai mở to, dại đờ và trống rỗng như mắt của một con búp bê gỗ bị đứt dây.
2:45 SÁNG.
Bóng của Mai biến mất khỏi cửa sổ. An nhận ra có điều bất thường. Cô mở cửa xe, rón rén bước ra ngoài. Cầm theo chiếc đèn pin siêu sáng và thiết bị ghi âm, An men theo hàng rào sắt, lẻn vào khu vườn phía sau biệt thự.
Biệt thự hiện đại này có một nhược điểm: những bức tường kính ở phòng khách tầng trệt cho phép nhìn xuyên thấu vào bên trong nếu không kéo rèm.
An nấp sau một gốc thông lớn, đưa ống nhòm nhìn qua mảng kính phòng khách.
Và rồi, tim An gần như ngừng đập.
Trong ánh sáng mờ mờ phát ra từ chiếc đèn ngủ cảm ứng ở hành lang, Mai đang bò trên sàn nhà.
Cô không đi bằng hai chân. Cô chống hai tay và gối xuống mặt sàn đá hoa cương lạnh lẽo, bò từng chút một một cách chậm chạp, đớn đau. Tóc cô rũ rượi quệt xuống sàn. Cô vừa bò vừa đưa tay vung vẩy vào khoảng không xung quanh như thể đang cố xua đuổi những chướng ngại vật không tồn tại.
Đáng sợ hơn, miệng Mai mấp máy liên tục. An không nghe thấy tiếng, nhưng qua khẩu hình, cô có thể đọc được từng từ mà Mai đang gào lên trong câm lặng:
“Thả tôi ra... Tôi không phải là cô ấy... Thả tôi ra...”
Mai bò về phía căn phòng nhỏ có cánh cửa khóa số—lối xuống căn hầm phụ. Cô gục đầu trước cánh cửa gỗ, hai bàn tay rớm máu vì cào xé vào khe cửa. Cô co quắp người lại, chui rúc đầu vào khoảng không hẹp dưới gầm chiếc kệ trang trí đối diện cánh cửa hầm—đúng theo tư thế mà bé Đức đã vẽ trong những bức tranh màu sáp.
Người mẹ dưới gầm giường.
An siết chặt chiếc máy ảnh trong tay, bấm quay liên tục qua ống kính zoom xa. Tay cô run lên vì lạnh và vì sự phẫn nộ tột cùng. Mọi mảnh ghép tâm linh nguyền rủa hay ma ám mà Nam cố tình dàn dựng qua lời kể của bé Đức đều sụp đổ.
Đây không phải là một hiện tượng siêu nhiên. Đây là sự đày đọa về mặt thể xác lẫn tinh thần của một con người đang bị tước đoạt nhân cách.
Đột nhiên, một bàn tay mang găng da đen từ phía sau bất ngờ siết chặt lấy cổ họng An!
Mùi nước hoa nam trầm ấm phối cùng hương gỗ đàn hương xộc thẳng vào mũi cô.
"Tôi đã cảnh báo cô rồi..." Giọng Nam thì thầm bên tai An, lạnh lẽo và sắc lẹm như một lưỡi dao cạo. "...Đêm ở rừng thông rất lạnh. Cô An."