Cảm giác ngạt thở xộc thẳng vào cuống họng. Bản năng sinh tồn trỗi dậy, An dồn hết sức bình sinh, dùng gót giày cao gót dẫm mạnh xuống mu bàn chân Nam.
Một tiếng hộc nhẹ vang lên. Lực siết ở cổ họng giảm đi trong tích tắc, An xoay người, vung chiếc đèn pin siêu sáng đập thẳng vào mặt hắn. Thanh kim loại va chạm với gọng kính nghe chát, Nam lảo đảo lùi lại, tay ôm lấy khuôn mặt đang chảy máu.
An không chần chừ, cô lao nhanh qua ranh giới hàng rào sắt, chạy thục mạng về phía chiếc xe bán tải đang đỗ dưới dốc. Tiếng bước chân nặng nề dồn dập đuổi theo phía sau trong bóng đêm rừng thông, nhưng An đã kịp nhảy vào cabin, chốt chặt cửa và khởi động xe.
Chiếc bán tải rít ga, gầm lên trong đêm rồi phóng vụt đi. Qua kính chiếu hậu, An thấy Nam đứng dưới ánh đèn đường vàng võ. Hắn tháo chiếc kính cận rạn nứt ra, lau vệt máu trên má, ánh mắt dõi theo chiếc xe của cô lặng lẽ và lạnh lẽo đến ghê người.
8:00 SÁNG HÔM SAU.
An ngồi trong phòng thí nghiệm độc chất học của một người bạn thân làm ở viện pháp y. Mẫu trà thảo mộc mà cô đã lén chiết ra từ chiếc lọ thủy tinh trên bàn trang điểm của Mai hôm trước đang được đưa vào máy phân tích sắc ký.
"Kết quả có rồi," người bạn nhíu mày nhìn màn hình máy tính. "Trong mẫu trà này có chứa chất Scopolamine chiết xuất từ cây Cà độc dược, phối hợp với một hàm lượng nhỏ Benzodiazepine."
An dằn ly cà phê xuống bàn: "Tác dụng của sự kết hợp này là gì?"
"Scopolamine làm người ta rơi vào trạng thái ngoan ngoãn tuyệt đối, mất khả năng tự chủ và xóa sạch ký ức ngắn hạn sau khi thuốc hết tác dụng. Con Benzodiazepine là chất ức chế thần kinh trung ương gây buồn ngủ và mệt mỏi kéo dài. Dùng liều lượng nhỏ mỗi ngày như thế này... nạn nhân sẽ hoàn toàn bị thao túng. Họ sẽ quên sạch những gì mình đã làm, rơi vào ảo giác, và dần tin rằng mình bị điên."
Mọi ngờ vực của An đã được kiểm chứng. Mùi "hoa dạ lý hương" nồng nặc mà cô ngửi thấy ở căn hầm chính là mùi hóa chất che đậy hương thơm của cây Cà độc dược. Nam không chỉ gaslighting bằng lời nói, hắn đang dùng độc tố y khoa để "xóa và viết lại" bộ não của vợ mình mỗi ngày.
Nhưng câu hỏi đặt ra là: Tại sao? Và "người mẹ thật" mà bé Đức nhắc đến là ai?
14:00 CHIỀU.
An nhận được một cuộc gọi từ số lạ. Là giọng nói run rẩy của Mai.
"Cô An... cứu... cứu tôi với. Anh Nam vừa rời nhà đi họp... Anh ấy... anh ấy bảo tối nay sẽ hoàn tất 'liệu pháp cuối cùng' cho tôi... Tôi sợ lắm..."
"Chị Mai, nghe tôi nói này," An gấp gáp đáp, "Hãy khóa chặt cửa phòng ngủ. Tôi tới ngay!"
Nhờ sự hỗ trợ của một người bạn làm trong ngành cảnh sát điều tra, An có được thông tin chấn động: Doanh nhân Nam từng có một người vợ trước đã qua đời vì "trầm cảm tự sát" cách đây 6 năm. Điều đáng sợ là diện mạo của Mai hiện tại có tới 90% nét tương đồng với người vợ cũ đó—từ kiểu tóc, phong cách ăn mặc cho đến cách đi đứng.
Nam không tìm một người vợ mới. Hắn đang biến Mai thành một bản sao hoàn hảo của người vợ đã mất, và mỗi khi nhân cách thực sự của Mai chống đối, hắn lại dùng thuốc để bào mòn và chôn vùi cô xuống "gầm giường".
15:30 CHIỀU.
An quay lại căn biệt thự. Căn nhà vắng lặng không một bóng người. Cổng ngoài không khóa.
An lén bước vào bên trong. Căn phòng khách vẫn tươm tất, chiếc bảng trắng ghi lịch trình vẫn treo nguyên đó. Cô lao thẳng lên tầng hai. Mai đang ôm chặt bé Đức trong góc phòng ngủ, toàn thân rung lên từng đợt vì ngấm thuốc và sợ hãi.
"Chị Mai, đi theo tôi! Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức!" An nắm lấy tay Mai.
"Không... không kịp đâu cô An," Mai ngẩng đầu lên, nước mắt lưng chửng. "Chìa khóa cổng chính và hệ thống cửa tự động... anh ấy đã đổi mật mã rồi. Chúng ta bị nhốt rồi."
Tiếng tít tít lạnh ngắt từ hệ thống khóa thông minh ở tầng trệt vang lên. Cánh cửa sắt lớn đóng sầm lại.
An cắn chặt môi, kéo hai mẹ con về phía hành lang. Cô nhìn xuống cánh cửa gỗ nhỏ dẫn xuống căn hầm phụ—nơi duy nhất có đường ống thông gió dẫn ra khu vườn sau.
"Vào đây!"
An dùng một chiếc đòn bẩy kim loại mang theo, dồn lực phá tan chiếc khóa số trên cánh cửa hầm phụ. Cánh cửa bật mở, phả ra một luồng khí lạnh ngắt và mùi hóa chất nồng nặc.
An soi đèn pin dẫn hai mẹ con bước xuống những bậc thang bê tông ẩm thấp. Dưới đáy căn hầm, những bức tường được dán kín hình ảnh của một người phụ nữ khác—người vợ quá cố của Nam. Chiếc giường sắt nằm giữa phòng, xung quanh là vô số những lọ thuốc độc chất, tai nghe phát ra những đoạn âm thanh thôi miên được thu âm sẵn, và một chiếc kệ gỗ lớn chất đầy những bộ quần áo giống hệt đồ Mai đang mặc.
Và ở góc hầm, bên dưới chiếc giường sắt—đúng như bức tranh của bé Đức là một con búp bê vải có kích thước bằng người thật, gương mặt được vẽ gạch xóa chằng chịt, bị xích chặt bằng những sợi xích sắt gỉ sét. Đó là biểu tượng tâm lý tàn nhẫn mà Nam dùng để đe dọa vô thức của Mai mỗi khi hắn đưa cô xuống đây trong trạng thái mộng du.
"Đây... đây là lý do mỗi đêm tôi đều thấy mình bị nhốt ở đây sao?" Mai bàng hoàng nhìn xung quanh, những ký ức bị đè nén bắt đầu gãy nát và bộc phát trong đầu cô.
Đột nhiên, tiếng bước chân thong thả vang lên từ đỉnh cầu thang hầm.
Cánh cửa gỗ phía trên đóng sầm lại, tiếng khóa xích kêu rẻng rảng.
Nam đứng ở trên cao, qua ô cửa kính nhỏ của căn hầm, nhìn xuống ba người bằng ánh mắt lạnh tàn nhẫn. Hắn giơ lên một chiếc điều khiển từ xa:
"Cô An, cô đã đi quá xa vào vùng tối của gia đình tôi rồi. Hôm nay, có lẽ tôi phải viết lại lịch trình cho cả ba người."