Nửa tháng sau khi dòng "Huyết Tự Quy Tắc" xuất hiện trên vách đá núi Phù Diêu, toàn bộ giới tu tiên đã rơi vào một cuộc hoảng loạn chưa từng có.
Dòng chữ ấy chứa đựng một loại thần niệm quỷ quái.
Bất kỳ tu sĩ nào có tu vi dưới Ngũ Trọng Cảnh khi nhìn vào dòng chữ đó quá ba giây đều sẽ rơi vào trạng thái điên loạn, gào khóc về "con mắt trong cuống họng" rồi tự sát bằng cách xé rách màng nhĩ của chính mình.
Chánh Đạo Liên Minh đã phải cử ba vị Bán Thánh dùng đại thần thông san bằng toàn bộ dãy núi Phù Diêu, biến nơi đó thành một vùng đất chết.
Cái tên Cố Huyền Thần chính thức trở thành một cấm kỵ.
Người ta gọi hắn là "Phạn Mộng Ma Đầu" — kẻ muốn kéo cả thế giới vào cõi diệt vong.
Trái ngược với sự truy lùng ráo riết của hàng vạn tu sĩ bên ngoài, tại thành Nam An — một đô thị sầm uất nằm ở rìa phía Nam của đại lục — không khí vẫn nhộn nhịp như thường lệ.
Nơi đây là điểm giao thoa giữa người thường và các tu sĩ cấp thấp, tràn ngập tiếng rao bán linh dược, pháp bảo và đan dược.
Trong một con hẻm nhỏ u tối, sâu hun hút và bốc mùi ẩm mốc của rác thải đan dược, có một tiệm thuốc nhỏ mang tên "Vô Danh".
Trong tiệm, Cố Huyền Thần mặc một chiếc áo xám bằng vải thô giản dị, ngồi đằng sau một chiếc bàn gỗ cũ kỹ đã bị mối mọt đục lỗ.
Trên mặt bàn không có lò luyện đan cao cấp, không có linh thảo ngàn năm.
Thứ duy nhất trước mặt hắn là một cái hũ gốm nứt nẻ và một đống "Rác Đan Dược" — những viên đan dược bị luyện hỏng, tích tụ nhiều độc tố mà các tông môn lớn vứt bỏ ra bãi rác.
"Cụ khụ..."
Cố Huyền Thần nhẹ nhàng gạt bỏ lớp muội than đen kịt bên ngoài một viên "Tụ Linh Đan" hỏng.
Dưới góc nhìn của Thần Nhãn Bát Nhã, những viên đan dược hỏng này thực chất lại là thứ an toàn nhất.
Bởi vì chúng đã bị phá hủy cấu trúc linh khí do Cổ Thần quy định, không còn chứa đựng những hạt tế bào độc hại của giấc mộng.
Hắn dùng ngón tay nghiên nát viên đan hỏng, hòa vào một chút nước giếng lạnh, rồi nhỏ vào đó một giọt máu của chính mình — giọt máu của kẻ Tỉnh Thức.
"Xèèè..."
Một luồng hơi nước màu xám nhạt bốc lên.
Viên đan dược rác bỗng nhiên biến thành một thứ chất dịch màu nâu đục, không hề phát ra một chút hào quang nào, nhưng lại ẩn chứa một loại năng lượng thuần khiết hoàn toàn lạ lẫm với thế giới này.
"Đông... đông... đông..."
Tiếng gõ cửa dồn dập và hoảng loạn vang lên từ phía ngoài hẻm.
Cố Huyền Thần không ngẩng đầu, thản nhiên nói: "Cửa không khóa."
Một thân ảnh nhỏ nhắn vội vã lao vào trong tiệm.
Đó là một thiếu nữ khoảng mười bảy, mười tám tuổi, khoác trên mình bộ trang phục đệ tử ngoại môn đã rách rưới của Thanh Vân Tông.
Khuôn mặt cô gái nhỏ nhắn nhưng tái nhạt không một giọt máu, trên vai trái có một vết thương sâu thấy xương, đang chảy ra thứ máu màu đen tuyền — biểu hiện của việc bị nhiễm "Tâm Ma Độc".
Thiếu nữ ôm chặt một đứa trẻ chừng năm tuổi đang hôn mê trong lòng, quỳ sụp xuống trước bàn gỗ của Cố Huyền Thần, giọng nói nghẹn ngào trong nước mắt:
"Tiên sinh... xin cứu lấy muội muội tôi! Tôi... tôi nghe người ta nói ở đây có thể chữa khỏi bệnh 'Hóa Thạch'..."
Cố Huyền Thần ngẩng mắt nhìn cô gái.
Tên cô là Sở Linh, một đệ tử tạp dịch nhỏ bé ở đáy xã hội tu tiên.
Đứa trẻ trong lòng cô ta — muội muội của cô — đang chịu đựng một căn bệnh kỳ quái đang lan rộng trong giới tu sĩ cấp thấp gần đây: toàn bộ da thịt đang chậm rãi biến thành đá xám, linh lực trong cơ thể bị đông cứng hoàn toàn.
Trong mắt thế gian, đây là do tu luyện sai công pháp dẫn đến "Tâm Ma Trát Thể".
Nhưng Cố Huyền Thần biết rõ sự thật.
Cổ Thần đang bước vào giai đoạn "Xoay Người" trong giấc ngủ.
Sự thay đổi tần số nhỏ này khiến cho những sinh linh có linh lực yếu ớt nhất bị hệ thống giấc mơ "đóng đóng" lại để tránh làm xáo trộn không gian.