Ngọn núi Thánh Đan Tông đứng sừng sững giữa dải mây xanh của Nam Châu, nổi danh là vạn cõi Tiên Sơn.
Mười vạn mẫu dược điền trải dài theo từng tầng đá, bốc lên mùi thơm ngào ngạt của các loại tiên thảo hàng ngàn năm tuổi.
Tại trung tâm tông môn, "Thái Cổ Thần Nông Đỉnh" — chiếc lò luyện đan khổng lồ cao bằng một ngọn núi nhỏ — đang ngày đêm bốc lên luồng khói ngũ sắc rực rỡ, chiếu sáng cả một vùng trời.
Thế nhưng, dưới góc nhìn Thần Nhãn Bát Nhã của Cố Huyền Thần, cảnh tượng tiên gia ấy lại hiện ra với bộ mặt tàn nhẫn đến tột cùng.
Cái gọi là "Thái Cổ Thần Nông Đỉnh" thực chất là một giếng cừu hận sâu hun hút, đâm thẳng vào mạch máu của đại địa.
Luồng khói ngũ sắc kia không phải là đan khí, mà là dung dịch tủy xương của hàng vạn người thường và các tu sĩ cấp thấp bị bắt giam dưới lòng đất.
Họ bị trói vào những cọc đá, bị rút dần tủy sống và ký ức để cô đọng thành thứ chất béo thơm phức — nguyên liệu chính để đúc thành "Thánh Đan" cho các vị đại năng Chánh Đạo.
"Sư phụ, nơi này... mùi thối nồng nặc quá."
Sở Linh bước đi ngay sau lưng Cố Huyền Thần.
Cô khoác trên mình chiếc áo choàng xám che kín gương mặt, trên tay ôm một hũ gốm chứa loại chất dịch màu đục.
Sau nửa tháng được Cố Huyền Thần truyền dạy tần số Tỉnh Thức, đôi mắt cô đã dần nhìn xuyên qua được lớp ảo ảnh hoa mỹ ngoài bề mặt.
"Đó là mùi của sự thối rữa được bọc trong đường mật."
Cố Huyền Thần bước thong thả trên những bậc thang đá cẩm thạch dẫn lên quảng trường trung tâm.
Mỗi nhịp bước của hắn không phát ra tiếng động, nhưng từng hạt bụi dưới chân lại khẽ rung lên theo một nhịp điệu kỳ lạ, âm thầm làm nhiễu loạn luồng khí trận đang bao phủ toàn bộ ngọn núi.
Hôm nay là "Đại Lễ Thưởng Đan" mười năm một lần của Thánh Đan Tông.
Hàng ngàn trưởng lão và đệ tử nòng nẫng của các đại tông môn khắp năm châu đang tập trung đông đủ trên quảng trường.
Họ nâng những chiếc ly vàng, mỉm cười đón nhận từng viên "Thánh Đan Lục Phẩm" tỏa hào quang chói lọi từ tay Tông Chủ Thánh Đan Tông — Nhạc Hàn Trầm.
Nhạc Hàn Trầm đứng trên đài cao, áo bào dát vàng tung bay trong gió.
Ông ta sở hữu tu vi Cửu Trọng Cảnh bán bộ, khí chất tiên phong đạo cốt, ánh mắt nhân từ như một vị hiền triết.
"Chư vị đồng đạo!"
Giọng nói của Nhạc Hàn Trầm vang vọng như tiếng chuông đồng, đong đầy sự thánh thiện.
"Đan đạo của chúng ta là con đường gột rửa bụi trần, giúp thân thể chạm tới cõi vĩnh hằng. Mười vạn viên Thánh Đan hôm nay sẽ là chiếc cầu nối giúp chư vị củng cố Đạo Quả, tiến gần hơn tới Cánh Cổng Phi Thăng!"
"Bái tạ Nhạc Tông Chủ! Thánh Đan Tông vạn đại trường tồn!"
Hàng ngàn tiếng tung hô bùng nổ.
Các tu sĩ tranh nhau nuốt chửng những viên đan dược bóng bẩy vào bụng, gương mặt hiện lên vẻ phê phán, mê đắm như những kẻ nghiện ngập đạt được tâm nguyện.
"Thánh Đan ngọt ngào như vậy... sao lại có kẻ muốn nôn ra?"
Một giọng nói thanh mát, lạnh lẽo bất ngờ cắt ngang tiếng tung hô cuồng nhiệt.
Toàn bộ quảng trường lập tức chìm vào im lặng.
Mọi ánh mắt đồng loạt dồn về phía bậc thang đá cuối cùng.