Hải bấu chặt các ngón tay vào mép bàn điều khiển âm thanh đến mức các khớp ngón tay chuyển sang màu trắng bệch. Hai nửa chiếc cốc sứ nứt đôi nằm im lịm trên vũng nước cà phê lạnh ngắt, rỉ ra từng vệt màu nâu sẫm mọc đầy bọt khí li ti. Chiếc máy cassette trên kệ sách đã dừng quay, nhưng mùi băng từ cũ kỹ mốc meo và mùi nhựa cháy khét vẫn lảng vảng trong không khí, bóp nghẹt khí quản của anh.
"Mày... mày nói 'thứ đó' là cái gì?" Hải thở dốc vào chiếc micro, giọng anh run rẩy, lạc đi hẳn so với chất giọng phát thanh viên ấm áp thường ngày. "Ai bẻ cổ mày? Tại sao đài phát thanh lại bị nhốt vào vòng lặp này?"
Ở đầu dây bên kia, tiếng rè nhiễu sóng đột ngột tăng mạnh. Những âm thanh rột... rẹt... chói tai vang lên liên hồi trong tai nghe, tựa như có hàng ngàn chiếc kim nhỏ đang đâm thẳng vào màng nhĩ của Hải.
"Tao không biết... tao không biết rõ nó là cái gì!" Giọng nói của Hải tương lai truyền lại, xen lẫn tiếng thở dốc đầy tuyệt vọng. "Mỗi lần vòng lặp bắt đầu lại, ký ức của tao về khoảnh khắc 4 giờ sáng đều bị mờ căm như một cuộn băng bị xóa từ tính. Tao chỉ nhớ... một bóng đen cao lớn, không có khuôn mặt. Nó trườn ra từ bóng tối của hành lang số 4. Khi tiếng chuông báo tử vang lên, nó sẽ bước vào. Sức mạnh của nó rất khủng khiếp... xương cổ của tao sẽ gãy vụn trước khi tao kịp hét lên một tiếng."
"Tao không tin! Tại sao tao phải ở đây chờ chết?" Hải hét lên. Bản năng sinh tồn trỗi dậy lấn át nỗi sợ. Anh đẩy chiếc ghế xoay ra sau, đứng phắt dậy. "Tao sẽ bỏ đi. Tao sẽ chạy ra khỏi tòa nhà này ngay bây giờ!"
"Đừng đi!" Kẻ ở đầu dây bên kia gào lên điên cuồng qua ống nghe. "Hải, mày nghe tao nói không? Đừng bước ra khỏi phòng thu! Ở ngoài đó... không gian bên ngoài phòng thu không còn là đài phát thanh nữa rồi! Mày bước ra là tự sát đấy!"
Nhưng Hải đã không còn nghe lọt tai những lời cảnh báo đó nữa. Đầu óc anh bị bao vây bởi một ý nghĩ duy nhất: trốn thoát.
Anh tháo phắt chiếc tai nghe ra, ném mạnh xuống bàn điều khiển. Không gian xung quanh lập tức rơi vào một sự im lặng tuyệt đối của một phòng thu cách âm hoàn hảo—một sự im lặng sâu hoắm, ngột ngạt đến mức nghe rõ cả tiếng máu đang chảy rần rần trong màng nhĩ.
Hải bước ba bước dài đến trước cánh cửa gỗ sồi dày cộp của phòng thu số 4. Tay anh run rẩy chạm vào tay nắm cửa bằng kim loại lạnh ngắt.
Cạch.
Chốt cửa xoay nhẹ. Hải dùng hết sức đẩy mạnh cánh cửa ra.
Một luồng không khí lạnh buốt, nồng nặc mùi ẩm mốc và vôi vữa mục nát lập tức xộc thẳng vào mũi anh. Bên ngoài phòng thu lẽ ra phải là hành lang tầng hai lát gạch men trắng sáng sủa của tòa nhà đài phát thanh, nhưng hiện ra trước mắt anh lúc này chỉ là một khoảng tối đen như mực, sâu hun hút và không có điểm dừng.
Hải bật chiếc đèn pin trên điện thoại di động, quét một quầng sáng mỏng manh vào khoảng không trước mặt.
Da đầu anh lập tức tê dại.
Hành lang gạch men quen thuộc đã biến mất. Thay vào đó là một lối đi hẹp, hai bên vách tường được dựng bằng những tấm ván gỗ mục nát, rỉ ra thứ nước xám xịt, nhớp nháp. Trần nhà thấp tè, mấp mô những thanh dầm bê tông nứt nẻ lòi cả những sợi cốt thép rỉ sét hoen đỏ. Phía xa, quầng sáng của đèn pin điện thoại bị nuốt chửng bởi một màn sương đen đặc quánh, chậm rạp trườn bò trên mặt đất như một sinh vật sống.
“Lộp... bộp...”
Tiếng nước nhỏ giọt từ trên trần nhà xuống những vũng nước đục ngầu dưới sàn vang vọng lên, nghe xa xăm và méo mó một cách quái dị.
Hải lùi lại một bước, định đóng cửa phòng thu lại. Nhưng ngay khi anh vừa cử động, từ sâu trong màn sương đen phía cuối hành lang gỗ mục kia, một tiếng động khác đột ngột vang lên.
Uỵch... uỵch...
Đó là tiếng bước chân. Nặng nề, lê lết, và không có một nhịp điệu bình thường. Giống như có một cơ thể khổng lồ đang cố lôi lê một chiếc chân bị gãy trên mặt sàn sũng nước.
Uỵch... uỵch...
Mỗi tiếng bước chân vang lên, ánh đèn pin trên điện thoại của Hải lại chớp tắt liên hồi, nguồn pin sụt giảm nhanh chóng từ 80% xuống còn 10% chỉ trong vài giây. Một nỗi sợ hãi nguyên thủy, lạnh ngắt bóp chặt lấy tim Hải. Anh không dám nhìn thêm một giây nào nữa, vội vã giật mạnh cánh cửa gỗ sồi đóng sập lại.
RẦM!
Hải xoay ổ khóa bên trong, lưng tựa chặt vào cánh cửa, thở dốc như một kẻ vừa ngoi lên từ dòng nước lũ.
Trong phòng thu cách âm, sự im lặng rợn người lại bao trùm. Nhưng giờ đây, sự im lặng ấy không còn mang lại cảm giác an toàn nữa, mà giống như một chiếc quan tài bằng gỗ đang chờ đợi để liệm xác anh.
Hải lảo đảo bước lại gần bàn điều khiển. Chiếc tai nghe nằm chỏng chơ trên bàn vẫn đang phát ra những tiếng rè rít nhỏ liti. Anh vội vã chụp lấy nó, áp chặt vào tai.
"Mày... mày đúng rồi..." Hải khóc nghẹn, những giọt nước mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống cằm. "Hành lang bên ngoài... nó biến đổi rồi. Nó không phải là đài phát thanh nữa. Có cái gì đó đang đi bộ ở ngoài đó!"
"Tao đã bảo mày rồi mà!" Giọng nói của Hải tương lai vang lên, lần này có chút nhẹ nhõm nhưng vẫn tràn đầy sự mệt mỏi. "Mày không thể ra ngoài bằng lối đó. Không gian ngoài phòng thu đã bị bẻ cong để khóa chặt chúng ta vào vòng lặp này. Lối thoát duy nhất là phải tìm cách phá vỡ quy luật của tần số phát sóng trước 4 giờ sáng."
"Quy luật gì? Tần số phát sóng liên quan gì đến chuyện này?" Hải điên cuồng hỏi, tay anh gạt các nút trên bàn mixer một cách vô định.
"Mày có nhớ vụ tai nạn mười năm trước ở đài phát thanh này không?" Hải tương lai hỏi, giọng nói trầm xuống, mang một vẻ u uất kỳ lạ.
Hải khựng lại. Đầu óc anh lục lọi trong những mảnh ký ức cũ kỹ. Mười năm trước, khi đài phát thanh này còn ở thời kỳ hoàng kim, đã từng có một vụ cháy kinh hoàng xảy ra ngay tại phòng thu số 4 vào đúng khung giờ 4 giờ sáng. Một kỹ thuật viên âm thanh tên là Nam đã bị kẹt lại bên trong cabin cách âm và chết cháy vì cửa phòng thu bị chốt chặt từ bên ngoài. Người ta đồn rằng Nam đã điên cuồng đập cửa, hét lên qua chiếc micro trực tiếp nhưng người trực ca đêm hôm đó—một MC kỳ cựu—đã đeo tai nghe và ngủ quên, không hề nghe thấy tiếng kêu cứu của đồng nghiệp.
"Kẻ trực ca đêm hôm đó..." Hải lắp bắp, một giả thuyết kinh hoàng nảy ra trong đầu anh.
"Chính là ông thầy của mày, người đã đưa mày vào nghề này," Hải tương lai lạnh lùng cắt lời. "Và vụ cháy đó không phải là tai nạn. Có người đã cố tình khóa cửa phòng thu từ bên ngoài để bịt đầu mối một vụ bê bối tài chính của đài. Tiếng hét của Nam trước khi chết đã bị ghi đè vào băng tần số FM 96.5 MHz này. Nó đã biến thành một lời nguyền rủa vĩnh hằng găm vào sóng phát thanh đêm muộn."
Rột... rẹt...
Tín hiệu điện thoại đột nhiên bị nhiễu sóng cực mạnh. Trên màn hình máy tính của Hải, những dải sọc ngang xám xịt bỗng nhiên tụ lại, vẽ nên một hình thù quái dị giống như một khuôn mặt người đang la hét trong đau đớn.
"Hải! Nghe tao nói không?" Giọng nói của Hải tương lai bắt đầu méo mó, kéo dài ra một cách dị thường. "Đúng 2 giờ 30 phút... tức là mười phút nữa... gã bảo vệ Lâm... gã bảo vệ đã chết... sẽ đến gõ cửa phòng thu của mày..."
"Cái gì?!" Hải hét lên. "Mày nói gã đã chết dưới phòng máy phát điện rồi cơ mà?!"
"Gã chết rồi... nhưng gã chết dưới sự điều khiển của thứ đó..." Giọng nói ở đầu dây bên kia mờ dần, lẫn vào tiếng cười khàn đặc của chiếc máy cassette lại một lần nữa tự động nảy nút PLAY. "Đừng mở cửa... tuyệt đối... không được mở..."
Tiếng tút... tút... dài vang lên. Cuộc gọi trực tiếp đã bị ngắt kết nối.
Hải run rẩy buông chiếc tai nghe xuống. Anh nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường màu đỏ rực.
2 giờ 20 phút.
Chỉ còn đúng mười phút nữa.
Trong phòng thu số 4 tĩnh lặng, Hải có thể nghe thấy một âm thanh u uất mới đang chầm chậm trỗi dậy từ bên dưới sàn nhà. Đó là tiếng máy phát điện dự phòng đang rú lên những nhịp điệu bất thường, giống như một trái tim cơ học đang lâm vào cơn hấp hối.