Mười phút trôi qua chậm chạp như một bản án chung thân được xé nhỏ ra từng giây.
Hải ngồi thu người trên chiếc ghế xoay, hai đầu gối kéo sát lên ngực, mắt không rời khỏi chiếc đồng hồ treo tường. Tiếng máy phát điện dưới tầng hầm vẫn rú lên từng nhịp bất thường, dội qua sàn nhà một thứ tần số rung động rợn người. Toàn bộ thiết bị trong phòng thu bỗng nhiên rơi vào một trạng thái tĩnh lặng kỳ quái. Bản nhạc nền đã tắt hẳn, màn hình máy tính vẫn là những vệt sọc xám xịt nhấp nháy vô hồn, chỉ có chiếc đèn bàn tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, hiu hắt bao quanh thân ảnh cô độc của anh.
2 giờ 29 phút.
Hải nín thở. Mồ hôi trên trán nhỏ xuống má, lạnh toát. Anh cố gắng không phát ra bất kỳ tiếng động nào, ngay cả hơi thở cũng được nén chặt lại nơi lồng ngực.
2 giờ 30 phút.
Cộc... Cộc... Cộc...
Tiếng gõ cửa vang lên. Không phải tiếng đập cửa dồn dập của một người đang hoảng loạn tìm kiếm sự giúp đỡ, mà là ba tiếng gõ đều đặn, cơ học, lạnh lùng nện vào thớ gỗ sồi dày của phòng thu số 4.
Hải nấc lên một tiếng nghẹn ngào, hai tay bịt chặt lấy miệng.
"Hải ơi... Có trong đó không em?"
Giọng của gã bảo vệ Lâm vang lên từ phía sau cánh cửa. Giọng nói vẫn là chất giọng trầm khàn, đặc sệt miền Trung của gã, nhưng nghe có vẻ bẹt ra, thiếu đi sự đàn hồi của cơ miệng, như thể âm thanh được phát ra từ một cái loa bị rách màng.
"Anh Lâm đây... Dưới hầm... máy phát điện bị rỉ dầu... Em xuống xem giúp anh một tay với..."
Hải run lên bần bật. Lời cảnh báo của "Hải tương lai" vẫn còn văng vẳng bên tai: Lâm đã chết từ lúc 1 giờ 30 phút dưới phòng máy phát điện. Nếu gã đã chết, thì thứ đang đứng ngoài kia, dùng giọng nói của gã để gọi anh là cái gì?
"Hải ơi... Sao không trả lời anh... Em đang nghe máy điện thoại trực tuyến đúng không?"
Tiếng gõ cửa lại vang lên, lần này mạnh hơn một chút.
Cộc! Cộc! Cộc!
"Mở cửa cho anh đi... Ngoài này lạnh quá... Sương mù... sương mù tràn vào người anh rồi..."
Hải nhắm nghiền mắt, cố gắng xua đi những hình ảnh kinh dị đang tự vẽ ra trong đầu. Qua khe cửa dưới chân, anh nhìn thấy một dải sương mỏng màu xám đen đang chầm chậm len lỏi qua khe hở bọc cao su cách âm, trườn vào sàn phòng thu. Luồng sương ấy mang theo một mùi hôi thối nồng nặc của xác động vật phân hủy trộn lẫn với mùi dầu máy phát điện cháy khét.
Anh nhìn lên chiếc điện thoại trực tuyến trên bàn điều khiển. Ba chiếc bóng đèn đỏ của line 1 vẫn im lìm. Hải thầm cầu nguyện, thèm khát tiếng chuông điện thoại vang lên hơn bao giờ hết. Lúc này, chỉ có cuộc gọi từ "chính mình" ở tương lai mới là chiếc phao cứu sinh duy nhất giúp anh bám víu lấy thực tại.
"Hải... Em không mở cửa... anh tự vào nhé..."
Sột... soạt...
Tiếng tay nắm cửa bằng kim loại bị vặn mạnh.
Cạch! Cạch!
Chiếc chốt cửa sồi rên rỉ dưới một lực vặn khủng khiếp. Cánh cửa gỗ dày cộp khẽ rung lên bần bật. Hải kinh hoàng nhìn chiếc bản lề sắt phía trên bắt đầu bị kéo căng, những chiếc đinh vít cổ rỉ sét rào rạo bong ra khỏi thớ gỗ sồi, rơi xuống sàn kêu coong... coong...
Nhưng khóa xích và chốt trong vẫn giữ được. Sau vài giây chống cự điên cuồng, tay nắm cửa dừng lại. Tiếng bước chân nặng nề, lê lết bên ngoài bắt đầu chậm rãi rời đi, hướng về phía cuối hành lang tối tăm của tòa nhà.
Uỵch... uỵch... uỵch...
Cho đến khi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất vào màn sương đen, Hải mới dám buông hai tay khỏi miệng, ngã nhào xuống sàn nhà, nôn khan dữ dội. Toàn thân anh ướt đẫm mồ hôi, mềm nhũn như một sợi bún.
Reng... reng...
Tiếng chuông điện thoại trực tuyến vang lên như một tiếng sét đánh ngang tai. Hải giật bắn mình, bò rạp trên mặt đất, điên cuồng với tay giật lấy chiếc tai nghe đeo lên đầu, nhấn nút LINE 1.
"Alo! Alo! Tao đây! Gã bảo vệ... gã bảo vệ vừa đi rồi!" Hải gào lên vào micro, nước mắt nước mũi giàn giụa.
"Tao biết," giọng nói của Hải tương lai truyền lại qua làn sóng rè nhiễu. Lần này, giọng của gã nghe yếu ớt và đứt quãng hơn nhiều, như thể gã đang phải dùng chút tàn lực cuối cùng để duy trì cuộc gọi. "Mày đã vượt qua được mốc 2 giờ 30 phút. Nhưng đây chỉ là màn dạo đầu thôi. Thời gian đang trôi nhanh hơn ở phía của tao. Chỗ tao đã là 3 giờ 15 phút rồi."
"Tại sao thời gian của hai bên lại không đồng nhất?" Hải kinh hoàng hỏi.
"Vì tần số phát sóng đang bị bóp méo," Hải tương lai khó nhọc giải thích. "Sóng FM 96.5 MHz đang hút dần thời gian của hiện tại để nuôi dưỡng vòng lặp. Mày có ngửi thấy mùi khét không? Đó là mùi của vụ cháy mười năm trước đang tái hiện lại trong cấu trúc của tòa nhà. Hải... mày phải nghe kỹ bước tiếp theo tao chỉ dẫn..."
"Tao nghe! Tao nghe đây!" Hải vội vã chộp lấy một chiếc bút bi, định ghi lên lòng bàn tay.
"Ở góc phòng thu, phía dưới chiếc kệ sách sồi, có một tấm ván sàn bị lỏng. Mười năm trước, sau vụ cháy, người ta đã giấu cuốn sổ nhật ký trực ca của đài phát thanh vào đó để phi tang chứng cứ về Nam. Mày phải tìm thấy cuốn sổ đó. Trong đó có ghi tần số phụ của đài—tần số khẩn cấp chưa từng được công bố. Chỉ có chuyển toàn bộ hệ thống phát sóng của phòng thu số 4 sang tần số phụ đó, mày mới có thể cắt đứt hoàn toàn sợi dây liên kết với linh hồn của Nam và phá vỡ vòng lặp."
Hải ném cây bút xuống, lập tức bò về phía chiếc kệ sách sồi ở góc phòng. Anh dùng những ngón tay run rẩy cào cấu xuống các khe hở giữa những tấm ván sàn gỗ bách thơm mùi nhựa cũ.
Cộc! Cộc!
Ngón tay anh chạm phải một tấm ván có độ đàn hồi khác biệt. Hải dùng hết sức móng tay bẩy mạnh lên.
Rắc!
Tấm ván sàn lật ngược ra sau. Bên dưới khoảng trống tối tăm chứa đầy bụi bặm và mạng nhện, hiện ra một cuốn sổ tay bìa da màu đen đã bị nhiệt độ cao làm cho sun lại, cháy sém một nửa ở các góc.
Hải run rẩy lôi cuốn sổ ra, phủi lớp bụi dày rồi lật vội những trang giấy vàng ố, giòn rụm bên trong. Những dòng chữ viết tay bằng mực xanh đã mờ nhạt dần theo năm tháng, ghi lại lịch trình phát sóng trực ca đêm từ mười năm trước.
Trang cuối cùng của cuốn sổ, đề ngày xảy ra vụ tai nạn cháy phòng thu, có một dòng chữ được viết vội vã bằng nét bút nguệch ngoạc, run rẩy như thể người viết đang trong cơn hoảng loạn tột độ:
“Nam đã biết về số tiền quỹ bị thiếu hụt. Nó đe dọa sẽ báo cảnh sát vào sáng mai. Không thể để nó nói ra. Đúng 4 giờ sáng, khóa cửa phòng thu số 4 từ bên ngoài. Chuyển tần số khẩn cấp sang dải 88.3 MHz để chặn toàn bộ tín hiệu kêu cứu của nó phát ra ngoại mạng. Mọi việc phải sạch sẽ.”
Đầu óc Hải quay cuồng. Đúng như lời Hải tương lai nói, vụ tai nạn mười năm trước là một vụ mưu sát được lên kế hoạch tàn nhẫn.
"Tao tìm thấy cuốn sổ rồi!" Hải hét vào micro. "Tần số khẩn cấp là 88.3 MHz! Làm thế nào để chuyển sang tần số đó?"
"Nhìn xuống dưới gầm bàn mixer..." Giọng nói của Hải tương lai lúc này đột ngột bị bóp méo thành một chuỗi âm thanh u uất, trầm đục như tiếng sấm rền. "Có một chiếc hộp sắt màu xám... Đó là bộ điều chế tần số cũ... Mày phải dùng tay... cắt đứt dây cáp màu đỏ nối với dải 96.5... và cắm nó vào cổng phụ... cổng phụ 88.3..."
Hải vội vã cúi người xuống gầm bàn điều khiển chật hẹp, ngập tràn bụi bặm và những búi dây điện nhằng nhịt. Quả thực, ở sâu bên trong góc tối, có một chiếc hộp sắt cổ kính với hai cổng cắm đồng rỉ sét hoen ố, bên trên có ghi những con số mờ nhạt bằng sơn trắng.
Nhưng ngay khi Hải vừa chạm tay vào sợi dây cáp màu đỏ, tiếng xè xè của tai nghe bỗng biến mất. Thay vào đó là một tiếng thở dài lạnh ngắt, vang lên ngay bên cạnh tai anh—không phải phát ra từ tai nghe, mà là từ khoảng không trống rỗng ngay dưới gầm bàn chật hẹp này.
Hải đứng tim, chầm chậm quay đầu nhìn vào góc tối sâu nhất của gầm bàn.
Dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn bão rọi xuống, từ trong bóng tối sâu thẳm dưới gầm bàn, một cái bóng đen kịt, cao lớn đang chầm chậm thành hình. Thứ đó không có khuôn mặt, không có ngũ quan, chỉ có một bề mặt nhẵn nhụi, xám xịt như một tấm gương bám đầy bụi tro của một vụ cháy rụi cổ xưa.
Thực thể không mặt đã vào phòng thu từ lúc nào, và nó đang cúi xuống, đối diện thẳng với Hải ở khoảng cách chỉ vài centimet.