
Khang—một tài xế xe khách đường dài lái tuyến đêm miền Tây—thuộc lòng từng khúc cua, trạm dừng chân trên quốc lộ. Đêm đó, đúng 3:15 sáng, chiếc xe giường nằm chở bốn mươi hành khách bị một làn sương mù dày đặc bao phủ rồi dạt vào một trạm dừng chân lạ quắc mang tên "An Nhiên", hoàn toàn không có trên bản đồ hay suốt mười năm lái xe của anh. Tại trạm dừng, đèn cao áp tỏa ánh sáng vàng vọt kỳ dị. Các hành khách xuống xe ăn uống, trò chuyện rôm rả mà không hề nhận ra những điều bất thường: không khí lạnh buốt không còi xe, thức ăn không có mùi vị, và người phục vụ có gương mặt vô cảm như sáp. Khi Khang bước vào nhà vệ sinh rửa mặt, anh vô tình nhìn vào chiếc gương cầu lồi ở góc trạm và bàng hoàng phát hiện: Tất cả hành khách lẫn bản thân anh đều không có bóng trên mặt đất. Sự thật kinh hoàng dần hé lộ: Trạm "An Nhiên" không nằm trên cõi thực, mà là điểm trung chuyển giữa hai thế giới. Chiếc xe khách của Khang thực chất đã mất phanh, lao xuống vực sâu từ một tiếng trước. Không ai cứu giúp. Trạm dừng chân tồn tại chỉ để giúp những vong linh chưa chấp nhận cái chết có thời gian tận hưởng bữa ăn cuối cùng. Bằng sự dũng cảm và lòng bao dung, Khang phải đối mặt với nỗi đau của chính mình, bình thản cầm vô lăng đưa toàn bộ hành khách hoàn thành "chuyến xe cuối cùng" về bờ bên kia.