Cái lạnh từ những ngón tay rơm nhớp nháp chạm vào cổ chân Vũ như một gáo nước đá dội thẳng vào trung khu thần kinh đang tê liệt của anh. Cảm giác nhầy nhụa, sực mùi bùn non và tro tàn cọ xát vào da thịt khiến bản năng sinh tồn trong gã thợ lặn gạo cội bùng lên dữ dội, tạm thời đẩy lùi nỗi sợ hãi tột cùng.
"Buông tao ra!"
Vũ hét lên một tiếng điên cuồng, chân phải đạp mạnh, hất tung hai cánh tay bằng cỏ khô đang cố leo lên mạn ghe. Anh vội vã lùi lại phía sau, lưng đập rầm vào mui tôn khoang lái. Ánh đèn pin trên tay anh lia loạn xạ. Xung quanh, hàng chục hình nhân rơm từ những chiếc tam bản, xuồng ba lá lân cận đang rục rịch bò qua. Tiếng rơm khô cọ xát vào nhau sột soạt, sột soạt vang lên đều đặn, dày đặc, như tiếng hàng vạn con côn trùng đang bò lổn nhổn trong bóng tối.
Trước mặt anh, hình nhân mang khuôn mặt gỗ của ông Năm Hòa đã bước hẳn một chân sang mạn chiếc ghe cào. Khối rơm bện làm thân mình nó vặn vẹo, phát ra những tiếng rắc rắc khô khốc. Miếng gỗ xoan rỉ máu đầm đìa, hai hốc mắt sâu hoắm như hai cái hố không đáy, khóa chặt vào đứa con trai.
"Vũ... sao con không nhìn cha? Đáy sông lạnh lắm... xuống đây với cha..."
Giọng nói ồm ồm, méo mó ấy cứ vang lên thẳng vào trong đầu Vũ chứ không phải qua vành tai. Nó mang theo một thứ áp lực vô hình, khiến lồng ngực anh thắt lại, nhịp tim đập loạn xạ như muốn nổ tung. Đầu óc Vũ lùng bùng. Ký ức của cái đêm mười lăm năm trước thốc về như một trận bão: Tiếng mưa nện trên mái lá, tiếng sấm ầm đoàng, và bóng lưng của cha khuất dần vào màn đêm lúc ông vội vã sinh nhai. Đêm đó, nếu anh không ngủ quên, nếu anh cứng quyết đòi đi theo giữ dây lặn cho ông... thì có lẽ ông đã không nằm lại dưới đáy sông này.
Mặc cảm tội lỗi là thứ vũ khí sắc bén nhất, và khúc sông chết này đang dùng chính nó để tước đi vũ khí kháng cự của anh.
"Không... không phải..." Vũ lẩm bẩm, hai đầu gối run rẩy. "Con đã lặn tìm cha suốt mười lăm năm... Con không bỏ rơi cha..."
"Con bỏ rơi cha!" Hình nhân rơm bất ngờ rống lên một tiếng rùng rợn, âm thanh không giống tiếng người mà như tiếng nước lũ gầm rú qua đập vỡ. Nó lao thẳng về phía Vũ, hai cánh tay rơm vươn dài, những ngón tay gầy guộc như những chiếc rễ cây siết chặt lấy cổ họng anh.
Khù... khụ...
Vũ bị ép chặt vào vách khoang ghe, tầm nhìn bắt đầu nhòe đi. Sức mạnh của khối rơm ngấm nước này lớn một cách phi lý, cứng như thép nguội. Mùi tử khí, mùi rơm mục tràn vào khoang mũi làm anh ngạt thở. Trong cơn giãy giụa sinh tử, tay phải của Vũ quờ quạng trên sàn gỗ, chạm phải một vật bằng kim loại lạnh ngắt.
Là chiếc bình chữa cháy mini bằng vỏ sắt gắn ở góc khoang lái.
Không kịp suy nghĩ, Vũ chộp lấy chiếc bình, dùng hết chút sức tàn dư cuối cùng quật mạnh một phát vào bên mạn đầu bằng gỗ của hình nhân.
CẠCH! RẮC!
Cú va đập cực mạnh khiến miếng gỗ xoan mặt người bị nứt toác làm đôi. Hình nhân rơm khựng lại, lực siết ở cổ Vũ lỏng ra. Nó lùi lại hai bước, cái đầu gỗ vẹo sang một bên, từ vết nứt trên mặt, thứ chất lỏng màu đỏ thẫm phun ra xèo xèo, bốc lên một mùi khét lẹt như thịt cháy.
Vũ ngã sụp xuống sàn, ho khằn khụa, tham lam hít lấy chút không khí ít ỏi còn sót lại trong màn sương. Anh nhìn ra xung quanh. Tình hình đã nguy kịch đến mức không thể cứu vãn. Những hình nhân rơm khác đã bò lên được nửa boong tàu. Chiếc ghe cào của anh bị trọng lượng của hàng chục cái xác rơm đè nặng, bắt đầu nghiêng dần sang một bên, nước sông lạnh ngắt tràn qua be thuyền, ngập xăm xắp mắt cá chân Vũ.
“Nếu không thoát khỏi mặt nước, mình sẽ làm một cái xác rơm tiếp theo ở đây.” – Bộ óc của gã thợ lặn chuyên nghiệp trong anh đưa ra một kết luận lạnh lùng.
Vũ nhìn xuống mặt nước sông đen ngỏm đang tràn vào sàn tàu. Kỳ lạ thay, khi nước sông chạm vào chân anh, cái lạnh buốt nhói ban đầu bỗng biến mất, thay vào đó là một cảm giác rùng rợn khác: Nước sông như đang có những sợi tóc, những xúc tu vô hình quấn nhẹ lấy cổ chân anh, kéo chầm chậm xuống dưới.
Anh ngước lên nhìn chiếc ghe bầu cổ mang tên PHÚC AN SƠN. Dù chiếc đầu gỗ đã nứt đôi, hình nhân rơm của cha anh vẫn đang từ từ đứng vững trở lại. Nhưng lần này, nó không lao vào anh nữa. Nó giơ một cánh tay rơm lên, chỉ thẳng xuống lòng sông.
Xung quanh anh, hàng trăm hình nhân rơm trên khắp nghĩa địa xuồng ghe đột ngột dừng mọi chuyển động sột soạt. Tất cả chúng đồng loạt hạ tay xuống, chỉ thẳng ngón tay về phía mặt nước thủy tinh đen phẳng lặng.
Và rồi, tiếng thì thầm bắt đầu.
Không phải từ một hình nhân, mà từ hàng vạn sợi rơm khô trên khắp khúc sông này đồng thanh cất tiếng. Âm thanh rầm rì, nhỏ giọt, dồn dập như tiếng mưa rơi nhưng lại mang hàng nghìn âm điệu khác nhau: tiếng khóc của đứa trẻ, tiếng oán thán của bà già, tiếng gầm rú của những kẻ chết oan. Tất cả hòa quyện thành một câu lệnh duy nhất, dội thẳng vào màng nhĩ Vũ:
"Xuống đây... Xuống đây... Xuống đây..."
Đồng thời, mặt nước phẳng lặng như gương bỗng nhiên chuyển động. Từ sâu dưới đáy sông đen ngỏm, những luồng ánh sáng lân tinh màu xanh lục nhạt bắt đầu lập lòe hiện lên. Vũ căng mắt nhìn xuống qua làn nước trong suốt một cách quỷ dị.
Dưới đáy sông kia, không phải là bùn đất.
Đó là một mạng lưới khổng lồ những bộ rễ cây khổng lồ đan cài vào nhau, quấn chặt lấy hàng trăm xác tàu bè chìm. Và giữa những kẽ rễ cây ấy, là những cái xác người thật, da thịt đã rữa mục nhưng mắt vẫn mở trừng trừng, đang ngửa mặt lên nhìn anh qua làn nước. Ở trung tâm của mạng lưới rễ cây ấy, có một quầng sáng màu đỏ thẫm như một quả tim đang phập phồng đập, mỗi nhịp đập của nó hút vào và nhả ra những sợi tóc dài đen nhánh.
"Trái tim của khúc sông..." Vũ thầm nghĩ, một tia sáng lóe lên trong đầu anh.
Anh hiểu rồi. Khúc sương mù này, nghĩa địa hình nhân này chỉ là cái bẫy bề nổi. Thực thể thực sự, thứ đang thao túng ký ức và giam cầm linh hồn của cha anh cùng những người chết đuối khác, nằm ở dưới đáy sâu kia. Ở trên mặt nước này, anh không có cơ hội thắng. Anh không có vũ khí, không có động cơ, và thể lực đang cạn kiệt trước đám xác rơm vô hạn.
Muốn sống, phải đi vào chỗ chết.
Vũ quay người lao vào trong khoang lái. Anh vứt bỏ chiếc áo mưa vướng víu, chộp lấy chiếc ba lô chuyên dụng đặt ở góc khuất. Bên trong là bộ đồ lặn cứu hộ của anh: Một chiếc kính lặn áp tròng chịu áp suất, một con dao găm thợ lặn bằng thép carbon không rỉ, và chiếc bình dưỡng khí mini loại 2 lít — thứ duy nhất giúp anh sinh tồn dưới nước trong vòng hai mươi phút.
Khi Vũ vừa đeo xong chiếc bình lên lưng và ngậm vòi thở, cánh cửa khoang lái rách nát bị một lực lượng khổng lồ giật phăng. Hình nhân rơm của cha anh cùng năm sáu cái xác rơm khác ùa vào, những ngón tay khô khốc chộp lấy vai áo anh.
Vũ không né tránh nữa. Anh nhìn thẳng vào miếng gỗ xoan nứt đôi mang khuôn mặt của cha mình, ánh mắt gã cựu thợ lặn đanh lại, lạnh lùng và kiên định.
"Cha, con xuống với cha đây. Nhưng không phải để chết cùng cha."
Nói rồi, Vũ co chân đạp mạnh vào ngực hình nhân rơm, mượn lực đẩy người ngược ra phía sau. Anh lao mình qua cửa sổ khoang lái, thực hiện một cú santo lộn ngược đầy dứt khoát, gieo mình thẳng xuống mặt nước đen ngỏm của khúc sông chết.
TÙM!
Nước sông lạnh ngắt như băng nuốt chửng lấy thân hình Vũ. Làn khói sương mù và tiếng thì thầm của rơm trên mặt nước lập tức bị dập tắt, thay vào đó là tiếng ùng ục của bong bóng khí và một áp lực khổng lồ từ mọi phía bắt đầu ép chặt lấy lồng ngực anh. Cú lặn sinh tử xuống tận cùng tử huyệt chính thức bắt đầu.