Ùng... ục...
Những bong bóng khí từ vòi thở của Vũ thoát ra, cuộn tròn rồi nhanh chóng biến mất vào khoảng không tăm tối của lòng sông. Nước sông Mekong dưới này không có màu vàng lục của phù sa hay màu xanh thẫm của dòng chảy thường nhật. Nó trong suốt một cách quỷ dị, nhưng lại tối đen như mực. Ánh sáng từ chiếc đèn pin chuyên dụng đeo trên trán Vũ chỉ có thể rạch đôi làn nước trong phạm vi chưa đầy hai mét.
Cái lạnh buốt từ da thịt lập tức len lỏi qua lớp áo lặn bằng cao su mỏng, mơn trớn và mút chặt lấy cơ thể anh. Vũ nín thở, giữ nhịp tim ổn định. Áp suất nước ở độ sâu ước chừng mười lăm mét đang ép mạnh vào màng nhĩ, tạo ra những tiếng u u kéo dài như tiếng còi tàu hoang oải vọng về từ một chiều biên giới.
Anh hướng luồng ánh sáng đèn pin xuống phía dưới chân mình.
Cảnh tượng hiện ra bên dưới khiến Vũ suýt chút nữa đánh rơi cả vòi ngậm. Đúng như những gì anh nhìn thấy từ trên mặt nước, đáy sông không hề có bùn cát hay những bãi đá cuội. Thay vào đó, đó là một mạng lưới khổng lồ những bộ rễ cây xù xì, uốn lượn như những con mãng xà khổng lồ đang ngủ đông. Chúng đan cài vào nhau, bện chặt lấy những xác tàu thuyền, xuồng ba lá, và cả những mảng tôn, khung xe máy rỉ sét từ nhiều thập kỷ trước.
Nhưng thứ khiến tim Vũ thắt lại là những "quả" treo lủng lẳng giữa mạng lưới rễ cây ấy.
Đó là những cái xác người.
Hàng chục, có thể là hàng trăm thi thể nằm rải rác. Họ không hề phân hủy theo cách thông thường của một người chết đuối. Da thịt họ xám ngoét, căng bóng và gần như trong suốt dưới làn nước lạnh. Những sợi rễ cây nhỏ như mao mạch cắm sâu vào gáy, vào lòng bàn tay và hai hốc mắt của họ, khẽ phập phồng như thể đang hút đi những giọt tàn dư cuối cùng của sự sống hoặc ký ức từ những cái xác không hồn.
Vũ điều chỉnh độ nổi của áo phao lặn, từ từ đáp xuống gần một xác tàu gỗ lớn nằm ở trung tâm. Anh phải tìm thấy cha mình, hoặc chí ít là thứ đang giả dạng ông ở dưới này.
Đột nhiên, luồng ánh sáng từ đèn pin trên trán anh chập chờn rồi tắt ngấm.
Bóng tối tuyệt đối ập xuống, nuốt chửng lấy Vũ.
"Bình tĩnh, chỉ là lỏng giắc cắm..." Vũ tự trấn an bản thân, tay phải đưa lên sờ vào hộp pin phía sau đầu.
Nhưng trước khi tay anh kịp chạm vào hộp pin, một luồng ánh sáng ấm áp, dịu nhẹ bỗng dưng bừng sáng ngay trước mắt.
Vũ ngỡ ngàng hạ tay xuống. Nước sông lạnh giá xung quanh anh biến mất. Thay vào đó là hơi ấm quen thuộc của gian bếp nhỏ lợp lá dừa nước. Mùi khói bếp nồng đượm vị củi tràm, mùi cá lóc kho tộ thơm lừng xộc thẳng vào mũi. Tiếng mưa rào rào nện trên mái lá ngoài sân nghe thật êm tai, hoàn toàn khác hẳn tiếng gầm rú của trận bão trên sông ngoài kia.
Vũ nhìn xuống tay mình. Không có găng tay cao su, không có con dao găm thợ lặn. Đó là bàn tay nhỏ nhắn, gầy gò của một đứa trẻ mười bảy tuổi.
"Vũ, dậy ăn cơm con. Cha kho cá xong rồi này."
Giọng nói trầm ấm, hiền từ vang lên từ phía bàn ăn bằng tre cạnh vách đất. Ông Năm Hòa bằng xương bằng thịt đang ngồi đó, chiếc áo thun ba lỗ sờn vai, nụ cười rạng rỡ hiện rõ trên khuôn mặt chưa hề bị vết sẹo gớm ghiếc tàn phá. Ông đang xới cơm vào chiếc bát sứt mẻ, khói nghi ngút bốc lên.
"Cha...?" Giọng Vũ run rẩy. Anh bước tới một bước, nước mắt chực trào ra. "Cha vẫn còn sống? Mười lăm năm qua... tất cả chỉ là một giấc mơ sao?"
"Thằng nhỏ này nói bậy bạ gì đó," Ông Năm Hòa cười lớn, gõ nhẹ chiếc đũa vào vành bát. "Mau vào ăn cơm rồi lát phụ cha ra sông giăng câu. Đêm nay nước lên đẹp lắm, trúng mẻ này là đủ tiền mua cho con chiếc xe máy mới đi học."
Cảnh tượng quá đỗi bình yên và chân thật khiến mọi phòng bị trong tâm trí Vũ hoàn toàn sụp đổ. Anh muốn lao đến ôm chầm lấy cha, muốn khóc thật to cho thỏa những ấm ức, cô độc và dằn vặt suốt nửa đời người phải gánh chịu. Anh bước thêm một bước nữa, tay vươn ra chạm vào bờ vai ấm áp của cha.
Nhưng ngay khi đầu ngón tay anh vừa chạm vào lớp áo thun của ông Năm Hòa, một cảm giác nhột nhạt rùng rợn chạy dọc sống lưng anh.
Lớp vải áo thun không hề mềm mại. Nó ráp, khô và... lạo xạo.
Vũ cúi xuống nhìn kỹ. Dưới lớp áo thun ba lỗ, những sợi rơm khô màu vàng úa bắt đầu mọc ra, đâm xuyên qua thớ vải. Gương mặt hiền từ của ông Năm Hòa bỗng chốc méo mó, làn da thịt hồng hào chảy xệ xuống như nến gặp lửa, để lộ ra miếng gỗ xoan nứt đôi mang vết sẹo gớm ghiếc bên dưới.
"Vũ... sao đêm đó con không gọi cha dậy?"
Giọng nói hiền từ của ông Năm đột ngột biến thành tiếng thét chói tai, rít qua kẽ răng gỗ của hình nhân.
Bức tranh gian bếp ấm áp lập tức vỡ vụn như một tấm gương bị đập búa. Hơi ấm biến mất, nhường chỗ cho dòng nước lạnh ngắt ập vào phổi. Vũ giật mình nhận ra mình vẫn đang ở dưới đáy sông, nhưng miệng anh đã buông lỏng vòi ngậm dưỡng khí từ lúc nào do mải nói chuyện trong ảo giác. Nước sông bắt đầu tràn vào thực quản khiến anh sặc sụa, lồng ngực đau nhói như bị xé rách.
Hình nhân rơm mang mặt gỗ của cha anh lúc này đã áp sát ngay trước mặt. Những sợi rơm khô từ cơ thể nó biến thành những sợi rễ cây đen ngóm, dài ngoằng, quấn chặt lấy hai cánh tay và cổ của Vũ, kéo ghì anh vào mạng lưới rễ cây khổng lồ dưới đáy sông.
Chung quanh anh, những cái xác chết đuối trong suốt cũng bắt đầu mở mắt. Họ không nói, nhưng những chiếc miệng há hốc của họ phun ra những luồng khí lân tinh màu xanh lục, tạo thành những khuôn mặt quỷ dị đang cười cợt sự giãy giụa tuyệt vọng của anh.
“Mày đang tự giết mình, Vũ! Tỉnh lại!” – Một phần lý trí cuối cùng của người thợ lặn hét lên trong đầu anh.
Nỗi sợ hãi và ảo giác đang bào mòn lượng oxy còn lại trong máu của Vũ một cách khủng khiếp. Kim đồng hồ đo áp suất của bình dưỡng khí đang tụt dần về vạch đỏ. Nếu không thoát ra khỏi đống rễ cây và ảo ảnh này ngay lập tức, anh sẽ thực sự trở thành một "quả quả" tiếp theo làm mồi cho thực thể khúc sông chết.
Vũ nghiến răng, cố nén cơn đau thắt ở phổi do thiếu oxy. Bằng một nỗ lực phi thường, anh dùng tay phải tự do quờ xuống thắt lưng, rút phắt con dao găm thợ lặn bằng thép carbon ra khỏi bao.
Dưới làn nước tối tăm, lưỡi dao sắc bén lóe lên một tia sáng lạnh lùng. Vũ không đâm vào hình nhân rơm trước mặt. Anh biết, đó chỉ là ảo ảnh do thực thể tạo ra để cầm chân mình. Mục tiêu của anh là những sợi rễ cây đang quấn chặt lấy chân và người anh.
Xoẹt! Xoẹt!
Vũ vung dao chém liên tiếp vào những sợi rễ cây dày đặc dưới chân. Thứ nhựa cây màu đỏ thẫm như máu phun ra từ vết chém, làm mờ mịt cả không gian dưới nước. Khi những sợi rễ cuối cùng bị đứt lìa, lực kéo ghì bỗng chốc biến mất.
Vũ nhanh tay vớ lấy vòi ngậm dưỡng khí, nhét mạnh vào miệng và nhấn nút xả hơi phụ để tống khứ lượng nước sông còn sót lại ra ngoài. Một luồng khí oxy mát lạnh tràn vào phổi, giúp anh lấy lại được ba phần tỉnh táo.
Nhưng ngay khi ánh đèn pin trên trán đột ngột sáng trở lại, Vũ nhìn thấy một thứ kinh hoàng hơn đang diễn ra ở trung tâm của mạng lưới rễ cây.
Quả tim màu đỏ thẫm đang phập phồng đập kia bỗng nhiên co thắt dữ dội. Những sợi tóc đen nhánh quấn quanh nó dạt ra hai bên, để lộ ra vật chủ thực sự nằm bên trong lòng quả tim.
Đó là một xác chết cổ xưa, mặc bộ quần áo của một quan chức thời phong kiến đã mục nát, nhưng toàn bộ cơ thể đã bị biến đổi thành một khối rễ cây và rơm khô khổng lồ. Và ngay bên cạnh cái xác cổ ấy, nửa người của ông Năm Hòa thật — bằng da thịt xám ngoét nhưng chưa hề phân hủy — đang bị những thớ thịt của quả tim kia nuốt chửng một nửa, như thể đang trong quá trình hợp nhất làm một.
Mắt của ông Năm Hòa thật bỗng nhiên mở ra, nhìn thẳng vào Vũ. Đó không phải là ánh mắt vô hồn của hình nhân rơm, mà là ánh mắt tràn đầy sự đau đớn và cầu cứu của người cha bằng xương bằng thịt.
Thực thể đã nhận ra sự tỉnh táo của Vũ. Nó không dùng ảo giác nữa. Quả tim khổng lồ rung lên, hàng nghìn sợi rễ cây và tóc người dưới đáy sông đồng loạt dựng đứng lên như những con rắn độc, sẵn sàng lao vào xé xác gã thợ lặn đơn độc.