11 truyện

Trình Dật — ngôi sao sáng nhất của câu lạc bộ bơi lội đại học Nam Phong — nổi tiếng với thân hình tạc tượng, tốc độ xé nước ấn tượng cùng vẻ ngoài lạnh lùng kiêu ngạo. Hắn sở hữu hàng vạn người hâm mộ, đào hoa vây quanh không thiếu, nhưng trái tim chưa bao giờ rung động trước bất kỳ ai. Đối với Trình Dật, đường bơi xanh thẫm là nơi duy nhất hắn thuộc về, và mọi thứ khác trên đời chỉ là những tạp âm ồn ào không đáng bận tâm. Trong khi đó, Giang Hà lại là một mảnh ghép hoàn toàn trái ngược. Là thành viên mờ nhạt của câu lạc bộ truyền thông, cậu chọn cách ẩn mình sau ống kính máy ảnh, lặng lẽ ghi lại từng góc nhỏ của thế giới bằng sự nhạy cảm hướng nội của mình. Giang Hà sợ đám đông, sợ những ánh nhìn soi môi, nhưng lại có một đôi mắt thiên tài trong việc bắt trọn cái hồn của vạn vật qua ống kính. Cuộc chạm trán định mệnh diễn ra tại hồ bơi thi đấu, khi Giang Hà vô tình bấm máy bắt trọn khoảnh khắc Trình Dật nhô lên khỏi mặt nước. Một bức ảnh phát sáng theo đúng nghĩa đen, lột tả trần trụi sức mạnh, sự cô đơn và vẻ đẹp ma mị của thiên tài bơi lội. Khi Trình Dật nhận ra chỉ có ống kính của Giang Hà mới bắt được thần thái chân thực nhất của mình, hắn đã dùng sự độc đoán đầy quyến rũ để ép cậu trở thành "nhiếp ảnh gia cá nhân" duy nhất. Từ sự gượng ép ban đầu, khoảng cách giữa hai thế giới dần bị xóa bỏ dưới những giọt nước bắn tung xóe, mở ra một bản tình ca thanh xuân nồng nàn và sâu lắng.

Trong giới kinh doanh và nghệ thuật thành phố, cái tên Lục Tấn — Tổng tài tập đoàn tài chính Lục Thị — luôn đi kèm với sự lạnh lùng, quyết đoán và một khoảng trống bí ẩn trong quá khứ. Người ta đồn rằng nhiều năm trước, người bạn thanh mai trúc mã mà anh trân trọng nhất đã qua đời trong một tai nạn. Kể từ đó, trái tim Lục Tấn đóng chặt, không ai có thể bước vào. Cho đến khi Lâm Duật xuất hiện. Lâm Duật là một người mẫu tự do, sở hữu đôi mắt trong veo cùng sống mũi cao gầy có vài phần tương đồng với người đã khuất. Khi hai người bắt đầu mối quan hệ thân thiết, dư luận âm thầm xì xào rằng Lâm Duật chẳng qua chỉ là một tấm hình nhân thế thân, một món đồ chơi tiêu khiển tạm thời để vị tổng tài nguôi ngoai nỗi nhớ quá khứ. Thế nhưng, kẻ duy nhất tin vào lời đồn đó một cách mù quáng lại là Trịnh Nhã Kỳ — con gái út của tập đoàn đối tác Trịnh Thị. Cố tình nhuộm tóc, học từng thói quen, cử chỉ, thậm chí là giọng nói của người quá cố, Trịnh Nhã Kỳ tự tin rằng mình mới là sự thay thế hoàn hảo nhất. Cô ta chen chân vào công việc, tạo ra hàng loạt bẫy truyền thông và hiểu lầm tinh vi nhằm đẩy Lâm Duật vào thế bị tẩy chay, ép anh phải rời xa Lục Tấn. Tuy nhiên, Trịnh Nhã Kỳ đã hoàn toàn sai lầm.

Trong giới đầu tư mạo hiểm đầy rẫy những con bọ xít hút máu và những thương vụ triệu đô, Thẩm Hoài Niên là một huyền thoại sống. Người ta gọi anh là "Mắt Bão" — kẻ luôn đứng ở tâm điểm của những cuộc khủng hoảng tài chính nhưng chưa bao giờ bị cuốn trôi. Lạnh lùng, sắc sảo, và tàn nhẫn trên bàn đàm phán, Hoài Niên sở hữu một đôi mắt có thể nhìn thấu tâm can đối phương chỉ qua một cái nheo mắt. Thế nhưng, sau vỏ bọc hoàn hảo của một kẻ săn mồi sành sỏi, anh lại nuôi dưỡng một sở thích ngầm đầy quái gở: thu nhận những kẻ thất thế, những "chú chó nhỏ" bị bỏ rơi để tự tay huấn luyện họ thành những quân cờ trung thành nhất. Lục Cảnh Hào xuất hiện trong cuộc đời anh đúng vào một đêm mưa giông bão giật tại Giang Hà. Trong bộ dạng một sinh viên thực tập nghèo khổ, gầy gò, đôi mắt rưng rưng đầy vẻ sùng bái và phục tùng, Cảnh Hào nhanh chóng trở thành mục tiêu săn sóc mới nhất của Hoài Niên. Anh chỉ dạy cho cậu từng quy tắc thương trường, bao bọc cậu trước những cạm bẫy của giới tài phiệt, và tận hưởng cảm giác được một linh hồn thuần khiết ngưỡng mộ mỗi ngày. Nhưng thương trường vốn là một bàn cờ không có nước đi thừa. Khi một cơn bão kinh tế lớn xuất hiện, đe dọa đánh sập toàn bộ đế chế của Hoài Niên, tấm màng che đậy sự thật bắt đầu rách rưới. Sự ngây thơ của "chú chó nhỏ" dần bị bóc tách, để lộ ra nụ cười ma mị của một kẻ đi săn giấu mặt. Cảnh Hào không phải là con mồi tội nghiệp sa lưới, mà là thiếu gia duy nhất của Tập đoàn Bách Thị — đối thủ sinh tử của Hoài Niên. Cậu đã tự tay vẽ nên ván cờ này, tự nguyện chui vào lồng kính chỉ để nuốt chửng kẻ đứng ở tâm bão. Thế nhưng, khi con thú trẻ nghĩ rằng mình đã hoàn toàn kiểm soát được cuộc chơi, cậu mới bàng hoàng nhận ra: kẻ cao tay nhất trên bàn cờ chưa bao giờ là người giơ nanh múa vuốt trước. Một cuộc đấu trí nghẹt thở, đầy quyến rũ và hiểm hóc giữa hai cái đầu lạnh bắt đầu bùng nổ từ trong bóng tối.
📄 Truyện ngắnTrên đời này, những kẻ sinh ra đã ở sẵn vạch đích thường có hai loại: một loại lấy sự kiêu ngạo làm áo giáp để che giấu sự trống rỗng, và loại còn lại là Cáp Dĩ Thần — kẻ biến sự kiêu ngạo thành luật lệ vận hành của cả thế giới xung quanh mình. Sở hữu tập đoàn tài chính đa quốc gia vươn tầm ảnh hưởng ra toàn cầu, Cáp Dĩ Thần chưa từng biết đến hai chữ "thất bại", càng chưa từng biết đến cảm giác muốn một thứ gì đó mà không thể có được bằng tiền. Nhưng quy luật bá đạo ấy đã hoàn toàn sụp đổ vào cái ngày anh chạm chán Đàm Cảnh Ngôn — thiếu gia nhà họ Đàm, người đang nỗ lực gánh vác tập đoàn xuất nhập khẩu đang trên đà sa sút của gia đình. Đàm Cảnh Ngôn mang vẻ đẹp thanh tú nhưng gai góc của một cây trúc xanh giữa bão tuyết. Đối với cậu, thứ tình cảm săn đón nồng nhiệt xen lẫn tính chiếm hữu ngột ngạt của Cáp Dĩ Thần không phải là ân huệ, mà là một thảm họa tồi tệ. Càng bị Cáp Dĩ Thần dùng tiền bạc và quyền lực bủa văng, Cảnh Ngôn càng cự tuyệt quyết liệt, biến mối quan hệ của họ thành một cuộc rượt đuổi oan gia cay đắng và đầy mâu thuẫn. Khi mùa đông tàn nhẫn tràn về thành phố, cái lạnh thấu xương cắt da cắt thịt không làm dịu đi cái đầu nóng của vị tổng tài bá đạo. Nhìn thấy người mình yêu vất vả dầm mưa tuyết, chạy đôn chạy đáo ngược xuôi để cứu vãn từng hợp đồng nhỏ lẻ cho tập đoàn Đàm Thị, trái tim Cáp Dĩ Thần vừa xót xa vừa bực bội. Và rồi, trong một buổi sáng mùa đông lạnh giá, khi nhìn thấy Đàm Cảnh Ngôn đôi môi tái nhạt vì rét nhưng vẫn kiên quyết từ chối chiếc áo lông vũ đắt giá của mình để tiếp tục lao vào gió lạnh đi làm, Cáp Dĩ Thần đã đưa ra một quyết định điên rồ và chấn động nhất giới kinh doanh: "Trời lạnh rồi, cho Đàm Thị phá sản đi." Đó không phải là một lời đe dọa nông nổi, mà là khởi đầu cho một chiến dịch "thu phục" bằng sức mạnh tài chính tuyệt đối, một ván cờ tình yêu vừa nghẹt thở, vừa giằng xé nhưng cũng đầy ấm áp giữa hai tâm hồn hoàn toàn trái ngược.

Nằm sâu trong một con hẻm nhỏ tĩnh lặng ở quận cũ, tiệm bánh ngọt "Nắng Ban Mai" của Lục Kính Hạ lúc nào cũng ngập tràn ánh nắng dịu nhẹ và mùi thơm ngọt ngào của bơ tươi, vani cùng bột mì mới nướng. Lục Kính Hạ năm nay hai mươi lăm tuổi, sở hữu nụ cười ấm áp như nắng mùa thu và đôi bàn tay khéo léo có thể nhào nặn ra những chiếc bánh ngọt mang lại niềm vui cho bất kỳ ai thưởng thức. Đối với Kính Hạ, làm bánh không đơn thuần là một nghề kiếm sống, mà là cách anh gửi gắm tình yêu thương và sự chữa lành đến từng vị khách ghé tiệm. Thế nhưng, thế giới bình yên của Lục Kính Hạ hoàn toàn bị xới tung khi tập chí ẩm thực hàng đầu đăng tải bài viết đánh giá khắt khe của Mộc Dịch Nhiên — chuyên gia ẩm thực cấp Michelin lừng lẫy, người sở hữu chiếc lưỡi vàng được coi là "tiêu chuẩn vàng" của giới ẩm thực cao cấp. Trong bài viết, Mộc Dịch Nhiên không ngần ngại gọi những chiếc bánh của "Nắng Ban Mai" là "thứ sản phẩm cảm tính rẻ tiền, thiếu sót trầm trọng về mặt kỹ thuật, không đáng nhận dù chỉ một nửa ngôi sao". Không chấp nhận để tâm huyết của mình bị chà đạp bởi một kẻ kiêu ngạo, Lục Kính Hạ quyết tâm thực hiện một kế hoạch táo bạo: Mỗi sáng sớm, anh sẽ tự tay mang đến tận nhà Mộc Dịch Nhiên một phần bánh ngọt mới nướng, dùng chính hương vị chân thành để chinh phục vị giám khảo khó tính. Thế nhưng, trong quá trình tiếp cận người đàn ông lạnh lùng ấy, Kính Hạ đột nhiên phát hiện ra một bí mật kinh hoàng đằng sau sự khắt khe nghiệt dã của Mộc Dịch Nhiên: Vị giám khảo Michelin lừng danh thực chất đã hoàn toàn mất đi vị giác từ ba năm trước sau một tai nạn nghiêm trọng. Mỗi lời nhận xét của anh chỉ là sự suy luận kỹ thuật khô khốc dựa trên khói bóc và cấu trúc bột. Từ vị trí hai kẻ oan gia ngõ hẹp, một hành trình chữa lành đặc biệt bằng hương vị, sự kiên trì và tình yêu dịu dàng chính thức bắt đầu giữa lòng thành phố nhộn nhịp.
📄 Truyện ngắnXiêm La dưới triều đại Ayutthaya thịnh trị vương giả, bóng tối chưa bao giờ thực sự rút lui khỏi những mái đao cong vút của hoàng cung. Sau lưng vẻ nguy nga tráng lệ của các điện thờ mạ vàng, dòng sông Chao Phraya đỏ ngầu phù sa vẫn âm thầm chảy qua những mưu đồ tiếm quyền, những bản án oan khuất và những giọt máu chảy thầm trong đêm. Người dân vương quốc truyền tai nhau về hai cái tên gợi lên sự uy nghiêm lẫn kinh hãi. Một là Tạ Lăng — Nhiếp chính vương quyền biến, tàn nhẫn, người nắm giữ binh quyền và triều chính trong tay khi vị quốc vương trẻ tuổi chưa đủ sức trị quốc. Ánh mắt hắn lạnh như băng tuyết trên đỉnh núi phía Bắc, nụ cười nhàn nhạt giấu sau tay áo gấm luôn là điềm báo cho sự sụp đổ của một gia tộc. Người ta bảo tim hắn làm bằng đá, chỉ biết đến quyền lực và sự thống trị tuyệt đối. Người còn lại là Thẩm Tiêu — Vị Đại tướng quân từng kinh qua hàng trăm trận mạc, bảo vệ bờ cõi Xiêm La trước quân ngoại xâm. Thế nhưng, một trận phục kích bí ẩn tại biên giới phía Tây đã biến vị anh hùng vương quốc thành "kẻ phản quốc" tra tay vào còng số 8. Quân gươm tuốt khỏi bao, gia tộc bị tịch thu tài sản, Thẩm Tiêu trở thành cái gai trong mắt toàn bộ triều đình. Khi bản án tử hình tưởng chừng đã định sẵn, Nhiếp chính vương Tạ Lăng lại đưa ra một quyết định chấn động: Giữ lại mạng sống cho Thẩm Tiêu, nhưng giam lỏng hắn ngay tại Vương phủ — sống chung dưới một mái nhà, chịu sự giám sát tuyệt đối. Ban ngày, tại triều đình Ayutthaya, họ là hai kẻ thù không đội trời chung. Mỗi lời nói, mỗi bước đi trên sàn điện mạ vàng đều là một cạm bẫy sinh tử, nơi một sơ hở nhỏ cũng đủ trả giá bằng đầu rơi máu chảy. Thế nhưng khi màn đêm buông xuống, che khuất những tai mắt của các thế lực ngầm, ranh giới giữa thù hận và sinh tồn bắt đầu mờ xờ. Trong những căn phòng mật ngập tràn mùi trầm hương và bóng tối, hai kẻ kiêu hãnh buộc phải tựa lưng vào nhau, giải mã bức thư máu và những vụ ám sát bí ẩn đe dọa sự tồn vong của cả vương quốc. Giữa âm mưu chồng chất, lòng trung trinh và hận thù giao thoa, một thứ tình cảm nguy hiểm, cấm đoạt nhưng sâu thẳm dần nảy mầm trong bóng tối...
📄 Truyện ngắnTại xứ sở Chùa Vàng Thái Lan, nơi những ngôi miếu cổ nằm ẩn mình dưới bóng cây bồ đề hàng trăm năm tuổi và những giai thoại linh thiêng giăng lối khắp từng hẻm nhỏ Bangkok, có một câu chuyện tình kỳ lạ khiến cả giới tâm linh lẫn cõi âm đều phải... dở khóc dở cười. Pattara (gọi tắt là Patt) — một cậu thiếu gia nhà giàu kiêm vlogger du lịch nổi tiếng với khuôn mặt búng ra sữa và nụ cười rực rỡ như nắng hạ — sau một sự cố ngớ ngẩn ngã đập đầu vào miếu thờ thần cây cổ thụ đã vô tình bị kích hoạt "đôi mắt âm dương". Kể từ đó, cuộc sống nhộn nhịp của Patt biến thành một bộ phim kinh dị hài không hồi kết: ma đứng chờ bắt xe túc túc, ma đòi ăn xôi xoài, ma tập gym trong phòng ngủ... Quá hoảng loạn, Patt tìm đến Archen — vị thầy pháp trẻ tuổi lừng danh đất Chiang Mai, người sở hữu gương mặt đẹp như tài tử điện ảnh nhưng tính tình lại lạnh như băng, mang trên mình những dòng xăm bùa Sak Yant ẩn hiện đầy bí ẩn và bộ quy tắc "ba không" cứng nhắc. Bị vị thầy pháp thẳng thừng đuổi về vì cho rằng "ca này quá nhảm nhí, không nguy hiểm tính mạng", Patt quyết định tung tuyệt chiêu "chày cối dễ thương". Cậu ôm vali sang tận nhà gỗ của thầy ăn dầm ở dề, dùng trà sữa thái đỏ, nộm đu đủ thơm phức, sự nhiệt tình bất tận và nụ cười ngọt ngào để "tấn công" vị thầy pháp sắt đá. Giữa những câu chuyện tâm linh ly kỳ, bóng ma trêu ngươi và tiếng chuông đồng vang vọng trong đêm, một sợi dây bùa yêu ngọt ngào không dùng phép thuật mà bằng sự chân thành bắt đầu siết chặt lấy trái tim của hai con người ở hai thế giới hoàn toàn trái ngược.

Thẩm Lạc An — sinh viên khoa Nghiên cứu Lịch sử và Văn hóa Cổ đại, tài năng có thừa nhưng tửu lượng bằng không, sở hữu tính cách xởi lởi, hào sảng cùng niềm đam mê mãnh liệt với ẩm thực. Trong một chuyến khảo sát địa chất cổ, một tai nạn bất ngờ đã cuốn linh hồn cậu ngược dòng thời gian về ba trăm năm trước, nhập thẳng vào thân xác của Mạc Lạc An — vị Thiếu gia ngang ngược, độc ác và tiếng xấu đồn xa nhất kinh thành. Mạc Lạc An nguyên bản là kẻ cậy thế gia tộc, tâm địa hẹp hòi, vì ghen tuông mà không từ thủ đoạn nham hiểm, khiến cả phủ ai ai cũng ghét bỏ, xa lánh. Ngay cả vị hôn phu của cậu — Ninh Nhược Hàn, vị quan trẻ tuổi tài ba, nghiêm nghị và lạnh lùng nhất triều đình — cũng nhìn cậu bằng ánh mắt khinh bỉ, coi cuộc hôn nhân này là bi kịch lớn nhất đời mình. Thế nhưng, khi Thẩm Lạc An tỉnh dậy trong thân xác ấy, mọi chuyện hoàn toàn đảo lộn! Bằng tri thức hiện đại, lòng tốt chân thành và tính cách "nhí nhảnh có đào tạo", cậu bắt đầu cuộc cách mạng cải tạo hình ảnh: từ việc tự tay chế tạo bộ lọc nước sạch, làm mắm tôm chấm thịt luộc khiến cả phủ mê mẩn, đến việc dẹp tan những mưu mô hiểm ác bằng tư duy logic thế kỷ 21. Từ một "con mèo độc" ai gặp cũng né, Lạc An biến thành "kho báu" khiến cả Phủ Quốc Công quây quầy bao bọc. Và gã vị hôn phu Ninh Nhược Hàn — kẻ từng thề sẽ không bao giờ nhìn mặt cậu — lại dần rơi vào lưới tình, từ lạnh lùng kiêu ngạo chuyển sang si mê, ghen tuông vặt và sẵn sàng che chở cho cậu trước mọi sóng gió. "Nếu định mệnh đưa em đi qua ba trăm năm bão táp chỉ để đâm sầm vào lòng anh, vậy thì giang sơn này anh giữ, còn em... anh giữ trọn đời!"
📄 Truyện ngắnThẩm Dịch An — một cậu sinh viên khoa Tài chính với vẻ ngoài ngây thơ như thỏ trắng nhưng tửu lượng lại tỉ lệ nghịch với nhan sắc. Trong một đêm tiệc công ty uống say bét nhè, cậu lỡ chân đâm sầm vào gã đàn ông mặc suit đen uy nghiêm ở hành lang. Trong cơn say chuếnh choáng, cậu không chỉ chỉ tay vào mặt hắn chửi xối xả là "tên gấu đen khó tính" mà còn gan trời thò tay... nhéo mạnh vào hai má hắn một cái thật đau! Cứ tưởng đó chỉ là một sự cố qua đường, nào ngờ sáng hôm sau bước vào trụ sở Tập đoàn Lục Thị, Dịch An mới ngã ngửa khi phát hiện: Gã đàn ông xui xẻo đêm qua chính là Lục Trạch Cẩn — vị Tổng Giám đốc "Hắc Diện La Sát" khét tiếng tàn nhẫn, kẻ nắm thọt vận mệnh kinh tế cả thành phố! Trêu vào ai không trêu, lại nhảy bổ vào ổ rồng! Nghĩ rằng bản thân sẽ bị đuổi việc ngay lập tức, Dịch An đâu ngờ vị Tổng tài bá đạo ấy lại cho rằng đây là chiêu trò "lạt mềm buộc chặt" siêu cấp vô nhị. Hắn từng bước áp sát, công khai dung túng, biến cuộc đời thực tập sinh của cậu thành chuỗi ngày vừa dở khóc dở cười vừa ngọt ngào đến nghẹt thở. Thế nhưng, khi những âm mưu thương trường tàn khốc nổ ra và tấm séc 50 tỷ của phu nhân quyền lực ném thẳng vào mặt, liệu chú thỏ trắng có đủ dũng khí đứng sóng đôi cùng vị bạo quân lạnh lùng ấy? "Nửa đời trước anh xưng bá thương trường chưa từng thất bại. Nửa đời sau, anh nguyện giang tay chịu trói dưới chân em!"

Trong giới nghệ thuật kịch nghệ và điện ảnh hiện đại, cái tên Lục Viễn đại diện cho sự bảo chứng phòng vé và đỉnh cao nghệ thuật. Anh là một biên kịch kiệt xuất, kẻ sở hữu đôi bàn tay ma thuật có thể thêu dệt nên những thiên tình sử lung linh, đắm đuối và đau đớn đến vỡ vụn tâm hồn. Hàng triệu khán giả khóc cười theo từng dòng thoại của anh, các ngôi sao hạng A tranh giành nhau từng vai diễn trong kịch bản của anh. Nhưng đằng sau ánh hào quang lộng lẫy đó, Lục Viễn lại là một gã độc thân kiêu ngạo, mang trái tim băng giá và niềm tin kiên định: Tình yêu chỉ là sự phản ứng hóa học bốc đồng, một trò lừa bịp ảo tưởng do con người tự thêu dệt để trốn tránh sự cô đơn. Với anh, cảm xúc lãng mạn chỉ là thứ nguyên liệu khô khốc trên trang giấy, dùng xong liền gạt bỏ. Trái ngược hoàn toàn với thế giới nhung lụa của Lục Viễn là Trần Dịch — một diễn viên kịch nói đóng thế âm thầm sống dưới đáy giới giải trí. Trần Dịch sở hữu tài năng xuất thần, ánh mắt biết nói cùng chất giọng trầm ấm có khả năng chạm đến tận cùng cảm xúc người nghe. Thế nhưng, vì không có gia thế chống lưng, lại kiên quyết từ chối những quy tắc ngầm dơ bẩn của giới thượng lưu, anh mãi mãi bị đẩy vào bóng tối: đóng thế ánh sáng, tập thoại lúc nửa đêm và nhường ánh hào quang cho những gã thiếu gia bột phát. Nhưng sau lớp vỏ ngoài điềm tĩnh, gai góc ấy là một tâm hồn cuồn cuộn đam mê với ánh đèn sân khấu và một trái tim chân thành, kiên định đến nhói lòng. Hai đường thẳng song song tưởng chừng không bao giờ giao nhau ấy đột nhiên va vào nhau trong một đêm mưa thu u uất, tại phòng tập kịch trống rỗng lúc mười hai giờ đêm. Lục Viễn bị tắc ý tưởng đã vô tình chứng kiến một giọt nước mắt đơn độc của Trần Dịch khi anh tự thoại dưới ánh đèn vàng duy nhất. Khoảnh khắc ấy, gã biên kịch lạnh lùng nhận ra: người nam nhân đóng thế này chính là chiếc chìa khóa duy nhất có thể thổi hồn vào kiệt tác mới nhất của anh — "Thứ Bảy Tuyết Rơi". Bất chấp sự phản đối của nhà đầu tư và sự ganh ghét của dàn sao nổi tiếng, Lục Viễn đưa Trần Dịch bước ra ánh sáng, chỉ định anh vào vai nam chính. Những buổi luyện tập riêng kéo dài xuyên đêm, những dòng thoại đan cài giữa hư và thực, những cái chạm tay vô tình trong đêm tối... đã dần làm mờ đi ranh giới mong manh giữa nhân vật trong kịch bản và con người thật ngoài đời. Một kẻ không tin vào tình yêu bắt đầu rung động trước sự chân thành ấm áp; một gã diễn viên đóng thế vốn quen giấu mình lại khao khát trở thành bến đỗ duy nhất cho tâm hồn tổn thương của vị biên kịch lừng lẫy. Nhưng khi bức màn sân khấu buông xuống, giữa tràng pháo tay giòn giã của khán giả và ánh đèn flash chói lóa, một câu hỏi tàn nhẫn đặt ra giữa hai người: Cảm xúc mãnh liệt này là tình yêu thật sự của hai tâm hồn, hay chỉ là chút dư âm lãng mạn còn sót lại từ vở kịch "Thứ Bảy Tuyết Rơi"?

Bùi Chi Cụm — một họa sĩ minh họa 28 tuổi, sống hướng nội và thu mình trong căn hộ nhỏ xịt ở góc chung cư cũ. Sau những biến cố rạn nứt trong quá khứ, anh tự bao bọc bản thân bằng một lớp vỏ băng kiên cố, khép chặt mọi cánh cửa bước vào thế giới riêng tư. Anh chọn sự im lặng, công việc vẽ lặp đi lặp lại và những bữa ăn qua ngày để tránh khỏi mọi tổn thương từ thế giới bên ngoài. Thế nhưng, bức tường băng hoàn hảo ấy bắt đầu xuất hiện những vết nứt khi Cố Nhất Nam — cậu sinh viên khoa Thể thao 21 tuổi tràn đầy nhiệt huyết — chuyển đến căn hộ đối diện. Như một luồng nắng hạ rực rỡ và bốc đồng vô tình rơi xuống giữa ngày đông giá rét, Nhất Nam mang theo tiếng ồn, mùi vị thức ăn gia đình ấm áp và sự quan tâm hồn nhiên không chút tính toán rọi thẳng vào cuộc sống u tối của vị họa sĩ gầy guộc. Một người là băng tuyết trầm lặng trốn chạy quá khứ. Một người là ngọn lửa ấm áp chưa từng biết đầu chịu thua. Liệu sự chân thành nhiệt thành của tuổi trẻ có đủ sức rã đông một trái tim đã đóng băng qua nhiều năm tháng? Hay ngọn lửa ấy sẽ bị sự lạnh lẽo dập tắt?

