11 truyện
📄 Truyện ngắnTrong thế giới của tập đoàn Lục Thị, Lục Hoài An là vị vua không ngai - lạnh lùng, tàn nhẫn và mang hội chứng cuồng sạch bệnh hoạn. Hắn coi mọi thứ xung quanh là vật dụng, cho đến khi Thẩm Ngôn xuất hiện với vẻ ngoài thanh thuần như tờ giấy trắng. Một kẻ là tảng băng trôi không ai dám chạm tới, một kẻ là chàng thư ký nhỏ luôn nỗ lực trong bóng tối. Từ những đêm tăng ca mờ ảo đến những cuộc họp cổ đông đầy sóng gió, Lục Hoài An đã dùng quyền lực tuyệt đối để giam cầm Thẩm Ngôn vào quỹ đạo của riêng mình. Không chỉ là công việc, không chỉ là cấp trên - cấp dưới, đây là cuộc săn đuổi của một kẻ độc tài dành cho con mồi mà hắn đã khao khát từ cái nhìn đầu tiên. Một mối tình công sở đầy tính chiếm hữu, nơi ranh giới giữa sự chuyên nghiệp và dục vọng mong manh như sợi chỉ đỏ. Liệu chàng thư ký nhỏ có thể thoát khỏi sự sủng ái điên cuồng này, hay sẽ tự nguyện chìm đắm trong vòng tay của vị tổng tài bệnh hoạn ấy?

Đường đường là một đại thiếu gia, học bá toàn năng đứng đầu bảng vàng toàn khối như Thẩm Hoài An, thế mà cuộc đời mười bảy năm tự tôn lại bị hủy hoại bởi cô nàng thanh mai sát vách - Lục Mạn Mạn. Một kẻ là vì sao sáng trên đỉnh vinh quang, một kẻ lại là "chiến thần đội sổ" đam mê vẽ truyện tranh và quậy phá. Định mệnh trớ trêu khi thầy chủ nhiệm xếp hai người ngồi cùng bàn để Thẩm Hoài An "kèm cặp" Lục Mạn Mạn. Tức giận vì bị mất tự do, Lục Mạn Mạn lập ra một kế hoạch điên rồ: "Làm hư học bá" để anh bị đổi chỗ. Thế nhưng, cô không ngờ rằng, từng chiêu trò tinh quái của mình đều bị sự chiều chuộng ngầm và chỉ số IQ vô cực của Thẩm Hoài An bẻ gãy nhẹ nhàng. Từ những mảnh giấy note tranh giành dưới hộc bàn, những buổi phạt đứng hành lang chung cho đến cuốn nhật ký bí mật bị bại lộ... một tình yêu tuổi học trò ngọt ngào, âm thầm nhưng đầy tính chiếm hữu cứ thế nảy mầm. Liệu "học tra" tinh nghịch có thoát khỏi cái bẫy dịu dàng mà anh chàng "học bá" đã giăng sẵn từ thuở ấu thơ?
📄 Truyện ngắnMột cái "thích" lúc ba giờ sáng từ tài khoản chính chủ có hơn năm mươi triệu lượt theo dõi của Lục Thời Sách - Ảnh đế trẻ tuổi, lạnh lùng và tự chủ tuyệt đối của giới điện ảnh — đã làm tê liệt hoàn toàn máy chủ Weibo. Bài viết bị đào lại lại chính là bức ảnh tình cảm từ năm năm trước của Tiêu Diệc Thần, một ca sĩ nhạc rock tự do đầy nổi loạn và bất cần. Ai cũng nghĩ đây là một sự cố "trượt tay" tai hại hoặc một chiêu trò cọ nhiệt độ bẩn thỉu, cho đến khi hai người bị buộc phải cùng tham gia một chương trình thực tế sinh tồn hoang dã để đính chính tin đồn. Giữa rừng sâu hiểm trở và những luồng livestream trực tiếp không góc chết, bí mật về mối tình đầu thời đại học cùng lời giải thích cho sự rạn nứt năm xưa dần bộc lộ. Hóa ra, không có sự cố trượt tay nào cả, chỉ có nỗi nhớ nhung âm thầm suốt năm năm của vị Ảnh đế si tình, mượn một chương trình thực tế để một lần nữa dùng sự sủng ái độc chiếm xé nát mọi khoảng cách, thuần hóa trái tim chú báo nhỏ nhạc rock của đời mình.

Trong giới hào môn, Lục Tư Thừa chính là bóng ma quyền lực khiến ai nấy đều phải kiềng dè - một người đàn ông nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả một gia tộc lớn, lạnh lùng, tàn nhẫn và gần như cấm dục tuyệt đối. Chẳng ai ngờ, vị ông trùm sắt đá ấy lại dành trọn sự nuông chiều vô pháp vô thiên cho một chú mèo nhỏ tên Miên Miên. Chú mèo Ragdoll có bộ lông mượt mà như thảm lụa, đôi mắt màu xanh lam tựa ngọc quý, tính cách kiêu kỳ và dính người đến mức bẩm sinh. Thế nhưng, đó không phải là một chú mèo bình thường. Linh hồn bên trong nó chính là Tô Nhuyễn Nhuyễn - một thiếu niên nghèo khó, yếu ớt vừa trải qua chuỗi ngày bị gia đình ruồng bỏ và hắt hủi. Từ những tổn thương sâu sắc ở quá khứ, Nhuyễn Nhuyễn trong thân xác mèo nhỏ đã tìm thấy bến đỗ an toàn nhất cuộc đời mình. Câu chuyện là hành trình chữa lành nhẹ nhàng đầy sủng ái, nơi ông trùm hào môn dùng đôi bàn tay ấm áp để vuốt ve, ôm ấp và cưng nựng chú mèo nhỏ, sưởi ấm cho một linh hồn từng bị tổn thương bằng tình yêu thương vô điều kiện.
📄 Truyện ngắnTrong giới thượng lưu và ngành dệt may cao cấp, cái tên Cố Thành chính là biểu tượng của sự lạnh lùng, kỷ luật và cấm dục đến mức đáng sợ. Một người đàn ông luôn xuất hiện với những bộ complet ba mảnh phẳng phiu, cài kín đến chiếc cúc áo sơ mi cao nhất trên cổ, sở hữu ánh mắt sắc lẹm có thể khiến các giám đốc cấp cao phải run rẩy trong phòng họp trực tuyến bách tỷ. Thế nhưng, chẳng một ai biết được rằng, phía sau cánh cửa khép kín của căn penthouse xa hoa bậc nhất thành phố, vị tổng tài sắt đá ấy lại hoàn toàn bị xỏ mũi bởi một con mèo lười điệu đà, lẳng lơ tên Lục Vy Sương. Là một influencer mảng thời trang có tiếng với khung xương mềm mại như không xương và chất giọng nhừa nhựa dính người như rót mật, Vy Sương biến căn nhà của anh thành sàn diễn của riêng mình, nơi vũ khí tối thượng của cô chỉ đơn giản là những chiếc áo sơ mi bản giới hạn của Cố Thành được mặc hờ hững làm váy ngủ. Cuộc sống của họ không có chỗ cho drama hay những hiểu lầm trắc trở, mà chỉ ngập ngụa trong sự dung túng vô pháp vô thiên, nơi một tổng tài cấm dục tự nguyện biến thành chiếc máy làm ấm giường trung thành nhất, sẵn sàng ôm ấp, xoa bóp và cưng nựng ả đàn bà điệu chảy nước của đời mình ngay cả khi đang thao túng thị trường tài chính toàn cầu.

Giữa chốn giang sơn vạn dặm đầy rẫy mưu mô và đao kiếm, có một y quán nhỏ nằm im lìm ven dòng sông Thu Diệp quanh năm khói sương mờ ảo. Thẩm Thanh Sơ — vị đại phu mù mang dung mạo thoát tục như nhành lan sương, chọn cách gửi đời mình nơi bến vắng, dùng đôi bàn tay mát lạnh và thính giác nhạy bén để cứu người độ thế. Cuộc sống tĩnh lặng như mặt hồ lập tức bị xé toạc vào một đêm mưa bão, khi Hạ Hầu Trầm — vị chiến tướng hoàng gia lãnh mật lệnh, mang theo cơ thể vạm vỡ đầy máu và sát khí ngã gục trước hiên nhà. Một người mù lòa ôm giữ tâm can tịch mịch, một kẻ bước ra từ biển máu mang hơi thở nóng bỏng, thô ráp. Giữa mùi thuốc đắng chát và ánh nến hoa đăng lấp lánh trên sông đêm, những cái chạm da thịt trần trụi, những cái siết eo thầm lặng và hơi thở hòa quyện đã nhen nhóm nên một đoạn tình duyên khắc cốt ghi tâm. Trải qua 5000 chữ của bản hòa tấu xúc giác này, vuốt sắc của mãnh thú được thu lại trước sự dịu dàng của đóa lan, chứng minh rằng nguyện ước lớn nhất đời người đôi khi chẳng phải giang sơn đại nghiệp, mà chỉ là được làm đôi mắt cho một người, ôm chặt một vòng eo suốt kiếp bình yên.
📄 Truyện ngắnThẩm Tinh Hà và Lục Diệp Hành kết hôn thương mại đã được hai năm, cuộc sống nhạt nhẽo đến mức một năm số câu hai người nói với nhau chắc chưa đầy một trang giấy A4. Lục Diệp Hành là vị Bá tổng nổi tiếng lạnh lùng, nghiêm túc, cuồng công việc đến mức cực đoan; còn Thẩm Tinh Hà lại là vị thiếu gia lười biếng, chỉ thích ăn ngon mặc đẹp và xem kịch vui. Đột nhiên một ngày, vị Bá tổng lạnh lùng ấy gặp tai nạn giao thông nhẹ, chấn động não. Ai ngờ đâu, cú va chạm đã khiến dây thần kinh của anh nhảy số nhầm sang bộ phim sát thủ mật danh "Viper" vừa xem tối qua. Tỉnh dậy trên giường bệnh, anh nhìn Thẩm Tinh Hà bằng ánh mắt sắc lạnh như dao cạo, thô bạo đè cậu xuống giường và gầm lên đầy sát khí: "Nói! Ai phái cậu đến quyến rũ tôi? Tổ chức của cậu định ra giá bao nhiêu để mua cái mạng này?". Thẩm Tinh Hà từ trạng thái cạn lời ban đầu, sau khi phát hiện ông chồng "mặt liệt" của mình đã biến thành một chú chó bự vừa ngáo đá vừa sủng vợ, quyết định không thèm giải thích mà trực tiếp bung lụa, hùa theo diễn kịch cùng anh để khuấy đảo giới hào môn một trận ra trò!
📄 Truyện ngắnMột đêm mưa, A Hào cứu một người đàn ông lạ mặt khỏi đám truy sát. Cậu không ngờ người đó lại là tổng tài quyền lực nhất thành phố. Khi cả hai vừa yêu nhau, gia đình phản đối, thiên kim tiểu thư chen ngang, còn A Hào lựa chọn rời đi. Nhưng điều khiến cả giới thượng lưu chấn động là câu nói của Hữu Hữu: "Tôi có thể từ bỏ cả tập đoàn, nhưng không thể mất em."

# TIỂU MỸ YÊU TỔNG TÀI MÙ ## Chương 1: Cuộc Hôn Nhân Giá 30 Tỷ "Tôi đồng ý lấy anh ấy." Tiểu Mỹ run rẩy ký tên lên bản hợp đồng hôn nhân. Bên dưới chữ ký của cô là một con số khiến bất kỳ ai cũng phải choáng váng. 30 tỷ đồng. Đó là số tiền người đàn ông đối diện hứa sẽ trả nếu cô đồng ý trở thành vợ của người thừa kế tập đoàn Lục Thị trong vòng một năm. Nhưng điều kỳ lạ là... Người đàn ông đó bị mù. --- Ba ngày trước. Tiểu Mỹ vẫn chỉ là một cô gái giao hàng bình thường. Ban ngày cô chạy xe máy khắp thành phố giao đơn. Ban đêm làm thêm ở cửa hàng tiện lợi. Mỗi tháng kiếm được hơn mười triệu đồng. Cuộc sống tuy khó khăn nhưng vẫn đủ để hai mẹ con tồn tại. Cho đến khi tai họa ập xuống. Mẹ cô đột ngột ngất xỉu giữa chợ. Bệnh viện chẩn đoán xuất huyết não. Chi phí phẫu thuật lên tới hơn hai mươi tỷ đồng. Tiểu Mỹ gần như phát điên. Cô chạy khắp nơi vay tiền. Người thân từ chối. Bạn bè biến mất. Ngay cả người bạn trai yêu nhau ba năm cũng lạnh lùng nói: — Xin lỗi... anh không giúp được. Rồi chặn số cô ngay trong đêm. Hôm đó trời mưa. Tiểu Mỹ đứng dưới mái hiên bệnh viện. Cô khóc đến mức không còn sức lực. Đúng lúc ấy, một chiếc Rolls-Royce màu đen dừng lại trước mặt. Một người đàn ông mặc vest bước xuống. Ông ta đưa cho cô một chiếc ô. — Cô là Tiểu Mỹ? Cô giật mình. — Ông là ai? Người đàn ông mỉm cười. — Có người muốn gặp cô. --- Một giờ sau. Tiểu Mỹ ngồi trong căn phòng rộng bằng cả căn nhà cô đang thuê. Đối diện là một người đàn ông trẻ tuổi. Anh mặc sơ mi trắng. Gương mặt đẹp đến mức khiến người khác không dám nhìn lâu. Nhưng đôi mắt lại phủ một màu xám lạnh. Không có tiêu điểm. Không có ánh nhìn. Người đàn ông đó bị mù. — Tôi là Lục Cảnh Thần. Tiểu Mỹ chết lặng. Cái tên này cô đã từng nghe qua. Người thừa kế duy nhất của tập đoàn Lục Thị. Người đàn ông giàu nhất thành phố. Người từng xuất hiện trên mọi mặt báo kinh tế. Người đàn ông được đồn đoán sở hữu tài sản hàng trăm nghìn tỷ. Nhưng cũng là người đã bị mù sau một vụ tai nạn bí ẩn ba năm trước. Lục Cảnh Thần đặt trước mặt cô một bản hợp đồng. — Kết hôn với tôi. Tiểu Mỹ tưởng mình nghe nhầm. — Gì cơ? — Một năm. — Sau một năm cô có thể rời đi. — Đổi lại tôi sẽ chi trả toàn bộ viện phí cho mẹ cô. Tiểu Mỹ nhìn bản hợp đồng. Đầu óc quay cuồng. — Tại sao là tôi? Lục Cảnh Thần im lặng vài giây. Rồi khẽ nói. — Vì tôi tin cô. Một câu trả lời quá vô lý. Họ chưa từng gặp nhau. Thế nhưng ánh mắt vô hồn của người đàn ông kia lại khiến cô có cảm giác anh đang nhìn thẳng vào mình. Cuối cùng. Vì mẹ. Tiểu Mỹ ký tên. --- Đám cưới diễn ra chỉ sau hai ngày. Không khách mời. Không truyền thông. Không họ hàng. Mọi thứ bí mật đến đáng sợ. Buổi tối. Tiểu Mỹ được đưa tới biệt thự của Lục Cảnh Thần. Người giúp việc mở cửa phòng tân hôn. Căn phòng rộng gần hai trăm mét vuông. Đèn vàng dịu nhẹ. Hoa hồng trắng trải khắp nơi. Lục Cảnh Thần đang ngồi bên cửa sổ. Nghe thấy tiếng động. Anh quay đầu. — Em đến rồi. Tiểu Mỹ gật đầu. Rồi nhớ ra anh không nhìn thấy. — Vâng. Không khí ngượng ngùng bao trùm. Bất ngờ. Lục Cảnh Thần đứng dậy. Tự mình đi về phía cô. Không cần gậy. Không cần người dìu. Không va vào bất cứ thứ gì. Tiểu Mỹ sững sờ. Anh dừng lại trước mặt cô. Khoảng cách chỉ còn vài centimet. Sau đó. Bàn tay anh chạm nhẹ lên khuôn mặt cô. Tiểu Mỹ giật mình lùi lại. Lục Cảnh Thần khẽ cười. — Vẫn là gương mặt này. Máu trong người cô như đông cứng. — Anh... anh nói gì? Người đàn ông trầm giọng. — Không có gì. Tiểu Mỹ cố gạt đi cảm giác bất an. Có lẽ cô nghe nhầm. Nhưng đêm hôm đó. Cô không ngủ được. Khoảng ba giờ sáng. Một tiếng động lạ vang lên từ cuối hành lang. Tiểu Mỹ mở cửa bước ra. Ánh đèn mờ nhạt phủ lên tầng hai. Cuối hành lang là một căn phòng khóa kín. Từ bên trong vọng ra tiếng va đập. Cô tò mò tiến lại gần. Đúng lúc ấy. Cánh cửa bật mở. Một người phụ nữ lao ra. Mái tóc rối bù. Gương mặt đầy nước mắt. Khi nhìn thấy Tiểu Mỹ. Người phụ nữ bỗng nhiên tái mét. Rồi hét lên. — Không thể nào! — Cô vẫn còn sống sao?! Tiểu Mỹ đứng chết trân. Người phụ nữ run rẩy chỉ vào mặt cô. — Chính là cô! — Hai mươi năm trước rõ ràng cô đã... Bỗng nhiên. Một bàn tay từ phía sau bịt miệng người phụ nữ. Lục Cảnh Thần xuất hiện. Gương mặt lạnh đến đáng sợ. Người đàn ông mù. Nhưng lúc này đôi mắt anh đang mở. Và nhìn thẳng vào cô. --- Tiểu Mỹ cảm giác như toàn bộ thế giới vừa sụp đổ. Anh... Nhìn thấy được? Hay từ đầu tới cuối... Anh chưa từng bị mù? HẾT CHƯƠNG 1

Lâm Hy và Trần Mặc từng có một mùa hè không thể quên — hay ít nhất, cô không thể quên. Bảy năm sau, anh trở về với đôi mắt không còn nhận ra cô. Tai nạn đã cướp đi ký ức của anh, nhưng không cướp được trái tim cô. Cô quyết định ở lại, dù chỉ là người lạ trong mắt anh.

Trong khi những người khác xuyên không được giàu sang và địa vị, nàng lại vô cùng bất hạnh, xuyên không vào thân xác con gái của một phi tần ở 1 tẩm cung hẻo lánh thuộc phủ của một thế tử. Sau 3 năm gian khổ, cuối cùng nàng cũng có cơ hội trở về kinh đô, nhưng lại bị bọn cướp bắt giữ trên đường đi, và người con gái thứ hai của phi tần đã chết ngay tại chỗ. Người anh trai lạnh lùng và tàn nhẫn của nàng đã ép nàng thế chỗ người.