28 truyện

Thẩm Lạc An — sinh viên khoa Nghiên cứu Lịch sử và Văn hóa Cổ đại, tài năng có thừa nhưng tửu lượng bằng không, sở hữu tính cách xởi lởi, hào sảng cùng niềm đam mê mãnh liệt với ẩm thực. Trong một chuyến khảo sát địa chất cổ, một tai nạn bất ngờ đã cuốn linh hồn cậu ngược dòng thời gian về ba trăm năm trước, nhập thẳng vào thân xác của Mạc Lạc An — vị Thiếu gia ngang ngược, độc ác và tiếng xấu đồn xa nhất kinh thành. Mạc Lạc An nguyên bản là kẻ cậy thế gia tộc, tâm địa hẹp hòi, vì ghen tuông mà không từ thủ đoạn nham hiểm, khiến cả phủ ai ai cũng ghét bỏ, xa lánh. Ngay cả vị hôn phu của cậu — Ninh Nhược Hàn, vị quan trẻ tuổi tài ba, nghiêm nghị và lạnh lùng nhất triều đình — cũng nhìn cậu bằng ánh mắt khinh bỉ, coi cuộc hôn nhân này là bi kịch lớn nhất đời mình. Thế nhưng, khi Thẩm Lạc An tỉnh dậy trong thân xác ấy, mọi chuyện hoàn toàn đảo lộn! Bằng tri thức hiện đại, lòng tốt chân thành và tính cách "nhí nhảnh có đào tạo", cậu bắt đầu cuộc cách mạng cải tạo hình ảnh: từ việc tự tay chế tạo bộ lọc nước sạch, làm mắm tôm chấm thịt luộc khiến cả phủ mê mẩn, đến việc dẹp tan những mưu mô hiểm ác bằng tư duy logic thế kỷ 21. Từ một "con mèo độc" ai gặp cũng né, Lạc An biến thành "kho báu" khiến cả Phủ Quốc Công quây quầy bao bọc. Và gã vị hôn phu Ninh Nhược Hàn — kẻ từng thề sẽ không bao giờ nhìn mặt cậu — lại dần rơi vào lưới tình, từ lạnh lùng kiêu ngạo chuyển sang si mê, ghen tuông vặt và sẵn sàng che chở cho cậu trước mọi sóng gió. "Nếu định mệnh đưa em đi qua ba trăm năm bão táp chỉ để đâm sầm vào lòng anh, vậy thì giang sơn này anh giữ, còn em... anh giữ trọn đời!"
📄 Truyện ngắnThẩm Dịch An — một cậu sinh viên khoa Tài chính với vẻ ngoài ngây thơ như thỏ trắng nhưng tửu lượng lại tỉ lệ nghịch với nhan sắc. Trong một đêm tiệc công ty uống say bét nhè, cậu lỡ chân đâm sầm vào gã đàn ông mặc suit đen uy nghiêm ở hành lang. Trong cơn say chuếnh choáng, cậu không chỉ chỉ tay vào mặt hắn chửi xối xả là "tên gấu đen khó tính" mà còn gan trời thò tay... nhéo mạnh vào hai má hắn một cái thật đau! Cứ tưởng đó chỉ là một sự cố qua đường, nào ngờ sáng hôm sau bước vào trụ sở Tập đoàn Lục Thị, Dịch An mới ngã ngửa khi phát hiện: Gã đàn ông xui xẻo đêm qua chính là Lục Trạch Cẩn — vị Tổng Giám đốc "Hắc Diện La Sát" khét tiếng tàn nhẫn, kẻ nắm thọt vận mệnh kinh tế cả thành phố! Trêu vào ai không trêu, lại nhảy bổ vào ổ rồng! Nghĩ rằng bản thân sẽ bị đuổi việc ngay lập tức, Dịch An đâu ngờ vị Tổng tài bá đạo ấy lại cho rằng đây là chiêu trò "lạt mềm buộc chặt" siêu cấp vô nhị. Hắn từng bước áp sát, công khai dung túng, biến cuộc đời thực tập sinh của cậu thành chuỗi ngày vừa dở khóc dở cười vừa ngọt ngào đến nghẹt thở. Thế nhưng, khi những âm mưu thương trường tàn khốc nổ ra và tấm séc 50 tỷ của phu nhân quyền lực ném thẳng vào mặt, liệu chú thỏ trắng có đủ dũng khí đứng sóng đôi cùng vị bạo quân lạnh lùng ấy? "Nửa đời trước anh xưng bá thương trường chưa từng thất bại. Nửa đời sau, anh nguyện giang tay chịu trói dưới chân em!"

Con phố cổ Nam Bình nằm im lùm dưới những rặng ngô đồng cổ thụ ở Nam Kinh từng là chứng nhân cho những năm tháng rực rỡ nhất của Giang Triệt và Lâm Vãn Tĩnh. Năm mươi tám tuổi, Giang Triệt là "học thần" toán học kiêu ngạo nhưng luôn mang ánh mắt dịu dàng dành riêng cho cô nữ sinh chuyên Văn Lâm Vãn Tĩnh. Họ cùng nhau đi qua những buổi chiều trốn học chia đôi bát bún ốc cay nồng ở góc hẻm, trao nhau những cuốn sổ tay ghi chép chuyền dưới gầm bàn và hẹn thề về một tương lai tươi sáng tại Thủ đô Bắc Kinh sau kỳ thi Cao Khảo. Thế nhưng, đời người chẳng bao giờ êm đềm như một bản kịch bản đã viết sẵn. Ngay khi tiếng chuông kết thúc môn thi cuối cùng vang lên, bi kịch thảm khốc đổ ập xuống đầu Giang Triệt: Bố anh bị bắt vì liên quan đến một vụ án lừa đảo tài chính khổng lồ, toàn bộ tài sản gia đình bị niêm phong, nợ nần chồng chất. Để không kéo Lâm Vãn Tĩnh — cô tiểu thư nhà giáo sư vốn có một tương lai rộng mở — xuống vũng bùn lầy của cuộc đời mình, Giang Triệt đã lựa chọn con đường cay đắng nhất: Hủy toàn bộ nguyện vọng Đại học Bắc Kinh, cắt đứt mọi liên lạc, lặng lẽ biến mất khỏi Nam Bình để dấn thân vào những công việc lao động chân tay cực nhọc nhất. Tám năm trôi qua, Lâm Vãn Tĩnh giờ đây đã trở thành một nữ phóng viên điều tra hình ảnh sắc sảo, độc lập và mang một trái tim đã khép chặt. T Trong một lần nhận nhiệm vụ thâm nhập điều tra dự án bất động sản "Nam Bình Tân Cảnh" chứa đựng nhiều điểm bất thường, cô bất ngờ đụng độ người đứng đầu tập đoàn đầu tư tư nhân sau lưng dự án — Giang Triệt. Chàng trai rực rỡ, chân thành năm mươi tám tuổi giờ đây đã biến thành một nhà đầu tư đầy tâm cơ, trầm mặc và khoác lên mình bộ vest đắt tiền lạnh lẽo. Giữa những toan tính thương trường và ký ức thanh xuân bỏ dở, liệu lớp sương mù dối lừa năm xưa có được bóc tách để ngọn nắng Nam Bình lại một lần nữa chiếu sáng trái tim họ?

Giữa lòng Seoul phồn hoa và hối hả, Kang Tae-jun được xem là một biểu tượng tài năng của Bệnh viện Đại học Quốc gia. Một bác sĩ phẫu thuật chấn thương chỉnh hình với đôi bàn tay vàng, luôn xuất hiện trong bộ blouse trắng phẳng tắp, ánh mắt điềm tĩnh đến mức lạnh lùng. Nhưng đằng sau sự hoàn hảo đến tàn nhẫn ấy là một trái tim đã ngừng rung động suốt bảy năm ròng. Áp lực vô hình từ những ca mổ kéo dài xuyên đêm cùng vết thương lòng chưa bao giờ khép miệng khiến anh rơi vào trạng thái kiệt sức hoàn toàn. Để cứu rỗi bản thân trước khi gục ngã, Tae-jun quyết định xin nghỉ phép dài hạn, rời bỏ ánh đèn phẫu thuật chói lóa để trở về ngôi nhà cổ của gia đình ẩn mình giữa những vườn cam bạt ngàn tại đảo Jeju. Trái ngược với sự ngột ngạt của phòng mổ là thế giới tự do, khoáng đạt của Yoon Seo-ah. Với tư cách là một kiến trúc sư quy hoạch cảnh quan tự do, Seo-ah mang vẻ đẹp phóng khoáng như làn gió biển, nhưng bên trong lại khoác lên mình lớp gờ gai góc để che đậy sự cô độc thâm căn cố đế. Cô tìm đến Jeju không chỉ vì một dự án cải tạo không gian sống, mà còn để trốn chạy khỏi những hoài niệm dằn xé về mối tình đầu dang dở thời niên thiếu. Định mệnh khéo léo sắp đặt cho hai đường thẳng tưởng chừng đã rẽ hai hướng ngược nhau lại va vào nhau giữa một chiều mưa rào mùa hè ở Jeju. Ngôi nhà cổ mà Tae-jun tìm về nghỉ dưỡng lại chính là công trình mà Seo-ah đang chịu trách nhiệm thiết kế lại cảnh quan. Bảy năm xa cách, những giận hờn, hiểu lầm và cả nỗi nhớ nhung đè nén bấy lâu vỡ ùa theo từng tiếng sóng vỗ gành đá đen. Giữa không gian tĩnh lặng ngập tràn mùi hương thảo mộc, mùi đất ẩm sau mưa và sắc cam chín mọng, liệu hai tâm hồn trầy xước có đủ dũng cảm để bóc tách từng lớp quá khứ, chữa lành cho nhau và viết tiếp bản tình ca còn dở dở dang dang?

Trong giới nghệ thuật kịch nghệ và điện ảnh hiện đại, cái tên Lục Viễn đại diện cho sự bảo chứng phòng vé và đỉnh cao nghệ thuật. Anh là một biên kịch kiệt xuất, kẻ sở hữu đôi bàn tay ma thuật có thể thêu dệt nên những thiên tình sử lung linh, đắm đuối và đau đớn đến vỡ vụn tâm hồn. Hàng triệu khán giả khóc cười theo từng dòng thoại của anh, các ngôi sao hạng A tranh giành nhau từng vai diễn trong kịch bản của anh. Nhưng đằng sau ánh hào quang lộng lẫy đó, Lục Viễn lại là một gã độc thân kiêu ngạo, mang trái tim băng giá và niềm tin kiên định: Tình yêu chỉ là sự phản ứng hóa học bốc đồng, một trò lừa bịp ảo tưởng do con người tự thêu dệt để trốn tránh sự cô đơn. Với anh, cảm xúc lãng mạn chỉ là thứ nguyên liệu khô khốc trên trang giấy, dùng xong liền gạt bỏ. Trái ngược hoàn toàn với thế giới nhung lụa của Lục Viễn là Trần Dịch — một diễn viên kịch nói đóng thế âm thầm sống dưới đáy giới giải trí. Trần Dịch sở hữu tài năng xuất thần, ánh mắt biết nói cùng chất giọng trầm ấm có khả năng chạm đến tận cùng cảm xúc người nghe. Thế nhưng, vì không có gia thế chống lưng, lại kiên quyết từ chối những quy tắc ngầm dơ bẩn của giới thượng lưu, anh mãi mãi bị đẩy vào bóng tối: đóng thế ánh sáng, tập thoại lúc nửa đêm và nhường ánh hào quang cho những gã thiếu gia bột phát. Nhưng sau lớp vỏ ngoài điềm tĩnh, gai góc ấy là một tâm hồn cuồn cuộn đam mê với ánh đèn sân khấu và một trái tim chân thành, kiên định đến nhói lòng. Hai đường thẳng song song tưởng chừng không bao giờ giao nhau ấy đột nhiên va vào nhau trong một đêm mưa thu u uất, tại phòng tập kịch trống rỗng lúc mười hai giờ đêm. Lục Viễn bị tắc ý tưởng đã vô tình chứng kiến một giọt nước mắt đơn độc của Trần Dịch khi anh tự thoại dưới ánh đèn vàng duy nhất. Khoảnh khắc ấy, gã biên kịch lạnh lùng nhận ra: người nam nhân đóng thế này chính là chiếc chìa khóa duy nhất có thể thổi hồn vào kiệt tác mới nhất của anh — "Thứ Bảy Tuyết Rơi". Bất chấp sự phản đối của nhà đầu tư và sự ganh ghét của dàn sao nổi tiếng, Lục Viễn đưa Trần Dịch bước ra ánh sáng, chỉ định anh vào vai nam chính. Những buổi luyện tập riêng kéo dài xuyên đêm, những dòng thoại đan cài giữa hư và thực, những cái chạm tay vô tình trong đêm tối... đã dần làm mờ đi ranh giới mong manh giữa nhân vật trong kịch bản và con người thật ngoài đời. Một kẻ không tin vào tình yêu bắt đầu rung động trước sự chân thành ấm áp; một gã diễn viên đóng thế vốn quen giấu mình lại khao khát trở thành bến đỗ duy nhất cho tâm hồn tổn thương của vị biên kịch lừng lẫy. Nhưng khi bức màn sân khấu buông xuống, giữa tràng pháo tay giòn giã của khán giả và ánh đèn flash chói lóa, một câu hỏi tàn nhẫn đặt ra giữa hai người: Cảm xúc mãnh liệt này là tình yêu thật sự của hai tâm hồn, hay chỉ là chút dư âm lãng mạn còn sót lại từ vở kịch "Thứ Bảy Tuyết Rơi"?

Thịnh Lạc Dao là cái tên bảo chứng cho sự xa hoa và đỉnh cao của showbiz. Nổi tiếng với nhan sắc kiêu kỳ, đôi mắt hồ ly mê đùa lòng người cùng khả năng hóa thân xuất thần vào mọi dạng vai, cô đứng trên đỉnh cao vinh quang khi tuổi đời còn rất trẻ. Thế nhưng, giữa lúc sự nghiệp rực rỡ nhất, một vụ tai nạn bí ẩn xảy ra cùng với scandal chấn động về một bản hợp đồng thương mại ngầm đã đẩy cô vào tâm bão dư luận. Giữa muôn vàn lời buộc tội, Thịnh Lạc Dao bất ngờ tuyên bố bản thân mắc chứng rối loạn nhân cách và hoang tưởng nặng, được đưa vào Viện Giám định Tâm lý Pháp y Trung tâm để cách ly với tòa án và báo chí. Người chịu trách nhiệm chính trong việc đánh giá năng lực hành vi của cô là Thẩm Khinh Dật — vị bác sĩ tâm lý pháp y trẻ tuổi nhất lịch sử viện, nổi tiếng với sự lạnh lùng, sắc bén và tư duy logic đáng sợ. Trong giới pháp y, anh được mệnh danh là "Lưỡi Dao Tâm Lý", kẻ chưa từng thất bại trong việc lột bỏ mặt nạ của bất kỳ ai cố tình giả bệnh để trốn tránh pháp luật. Một bên là "Hoa đán" đỉnh cấp với kỹ năng diễn xuất đạt đến mức thượng thừa, sẵn sàng giăng ra hàng trăm cái bẫy cảm xúc để đánh lừa người đối diện; một bên là vị bác sĩ pháp y kiệt xuất với khả năng đọc vị ngôn ngữ cơ thể và tâm lý tội phạm đạt mức hoàn hảo. Cuộc đối đầu giữa họ trong gian phòng giám định ngập tràn ánh đèn trắng lạnh lẽo biến thành một ván cờ tâm lý căng thẳng, nơi mỗi ánh mắt, mỗi nụ cười hay giọt nước mắt đều là một nước đi tính toán. Thế nhưng, khi những lớp mặt nạ kiêu kỳ dần bị bóc tách bởi từng cú đòn tâm lý hiểm hóc, Thẩm Khinh Dật mới chấn động nhận ra: đằng sau sự xảo quyệt và điên loạn mà cô tự dựng lên không phải là chiêu trò tẩu thoát, mà là một lời kêu cứu âm thầm của một tâm hồn đã gánh chịu quá nhiều tổn thương sâu thẳm.

Bùi Chi Cụm — một họa sĩ minh họa 28 tuổi, sống hướng nội và thu mình trong căn hộ nhỏ xịt ở góc chung cư cũ. Sau những biến cố rạn nứt trong quá khứ, anh tự bao bọc bản thân bằng một lớp vỏ băng kiên cố, khép chặt mọi cánh cửa bước vào thế giới riêng tư. Anh chọn sự im lặng, công việc vẽ lặp đi lặp lại và những bữa ăn qua ngày để tránh khỏi mọi tổn thương từ thế giới bên ngoài. Thế nhưng, bức tường băng hoàn hảo ấy bắt đầu xuất hiện những vết nứt khi Cố Nhất Nam — cậu sinh viên khoa Thể thao 21 tuổi tràn đầy nhiệt huyết — chuyển đến căn hộ đối diện. Như một luồng nắng hạ rực rỡ và bốc đồng vô tình rơi xuống giữa ngày đông giá rét, Nhất Nam mang theo tiếng ồn, mùi vị thức ăn gia đình ấm áp và sự quan tâm hồn nhiên không chút tính toán rọi thẳng vào cuộc sống u tối của vị họa sĩ gầy guộc. Một người là băng tuyết trầm lặng trốn chạy quá khứ. Một người là ngọn lửa ấm áp chưa từng biết đầu chịu thua. Liệu sự chân thành nhiệt thành của tuổi trẻ có đủ sức rã đông một trái tim đã đóng băng qua nhiều năm tháng? Hay ngọn lửa ấy sẽ bị sự lạnh lẽo dập tắt?

Tại Tập đoàn Mỹ phẩm hàng đầu Amore-V, Cha Ji-won (Trưởng nhóm Thiết kế 1) và Kang Tae-jun (Trưởng nhóm Thiết kế 2) được ví như "nước với lửa". Một bên là nữ cường nhân sắc sảo, tỉ mỉ; một bên là thiên tài sáng tạo kiêu ngạo, đào hoa. Hễ bước vào phòng họp, cả hai lại sẵn sàng lao vào những cuộc tranh luận tóe lửa để giành giật từng chiến dịch quảng cáo. Thế nhưng, một sự cố ngoài ý muốn trong đêm tiệc công ty đã thay đổi hoàn toàn cục diện: Vì quá say và phát phát điên trước áp lực ép kết hôn từ gia đình hai bên, họ lỡ tay ký vào một bản "Hợp đồng làm tình nhân hờ". Kể từ đó, một vở kịch hai mặt bắt đầu: Ban ngày trên văn phòng là cặp bài trùng đấu đá nghẹt thở, nhưng khi dải đèn công sở vụt tắt, họ lại phải lén lút nắm tay ở những quán ăn nhỏ ven đường. Ranh giới giữa giả vờ và rung động thật sự bắt đầu mờ nhạt...
📄 Truyện ngắnThiên hạ đều nói Thẩm Băng Lạc là vị Tiên sư tôn dứt bỏ trần duyên, lạnh lùng như tuyết đỉnh Vân Sương. Không ai biết, dưới tòa tháp yểm ma muôn đời u tối, Ma Tôn bạo liệt từng xé rách chín tầng trời – Doãn Nhược Mịch – lại đang ngoan ngoãn thu giấu móng nanh, giấu đi ma cốt bị xích sắt xuyên thấu, mỗi ngày quỳ trước mặt nàng gọi một tiếng "Sư tôn". Tình yêu hay thù hận, che chở hay chiếm hữu, đến cuối cùng chỉ là một trò đùa của tạo hóa khi ranh giới giữa Tiên và Ma bỗng hóa mong mỏi tựa mây khói.

Đan Vân - nữ chuyên viên điều phối kiêm tay lái VIP cừ khôi của công ty vận tải sở hữu tính cách tưng tửng, thực tế và kỹ năng lái xe "chấp mọi đường ngõ". Ngược lại, Minh Triết—tân CEO vừa du học về lại là kẻ cuồng quy tắc, nghiện sự ngăn nắp, mù đường nặng và đặc biệt sợ những cú phanh gấp. Sau một sự cố dở khóc dở cười khiến Triết bị lạc đường suýt trễ cuộc họp quan trọng, Đan Vân trở thành tài xế riêng bất đắc dĩ cho anh. Chiếc xe công vụ trở thành "chiến trường" thu nhỏ giữa một sếp tổng muốn duy trì tốc độ an toàn và một nữ tài xế thích bật nhạc Rock, đạp ga giải quyết deadline. Từ những cuộc cãi vả chí chóe trên từng cung đường, Triết dần nhận ra đằng sau vẻ ngoài gai góc của Đan Vân là một tâm hồn ấm áp, bản lĩnh. Còn Đan Vân cũng phát hiện vị sếp tưởng như lạnh lùng kia thực chất lại rất quan tâm, chu đáo và... vô cùng dễ thương mỗi khi bất lực ngồi ở ghế phụ. Khi công ty gặp sự cố đối thủ chơi xấu gài bẫy, Đan Vân đã có màn "gánh team" ngoạn mục bằng tay lái lụa, giúp Triết đảo ngược thế cờ. Trải qua muôn vàn cung đường đô thị, Triết nhận ra bến đỗ an toàn nhất cuộc đời mình không phải là vị trí CEO, mà là bên cạnh cô tài xế tưng tửng. Anh quyết định ký một "hợp đồng tài xế trọn đời" không có ngày hết hạn.

Sapo: Giữa trần thế phù hoa của thành phố Thượng Hải, vệt ranh giới giữa kẻ cao cao tại thượng và kẻ dưới đáy xã hội vốn chưa bao giờ mờ đục. Lục Tiêu – vị tổng tài tàn nhẫn, kiêu ngạo của tập đoàn tài chính Lục Thị – coi sự nghèo khó là một tội lỗi và nhìn những kẻ hầu người hạ bằng ánh mắt của một vị thần nhìn loài kiến nhỏ. Khi Tô Hồi – đứa con gái nhút nhát, tội nghiệp của bà giúp việc – vì miếng cơm áo gạc và tiền viện phí của mẹ mà phải đặt chân vào căn biệt thự u ám ấy, cô không hề biết mình đã bước vào một địa ngục trần gian. Bị dồn ép đến đường cùng, bị chà đạp lên lòng tự trọng và bị hành hạ đến kiệt sức dưới chân hào môn, liệu cô gái nhỏ bé như dạt cây cỏ ấy có thể sống sót qua cơn giông bão, hay chính sự tàn nhẫn của gã nam nhân ngạo mạn kia sẽ gieo mầm cho một bi kịch không thể cứu vãn?

Một vệt phấn trắng rạch đôi chiếc bàn gỗ cũ kỹ, chia hai thế giới vốn đã chẳng ưa gì nhau: một bên là cô cán sự môn Toán nguyên tắc, cọ xát từng con số với hàng lông mày luôn nhíu chặt; một bên là gã "trùm quậy" ngầm cao 1m85 với nụ cười nhếch môi luôn chực chờ chọc tức đối phương. Những tưởng ranh giới ấy sẽ giữ cho hai hành tinh lệch quỹ đạo khỏi va chạm, nào ngờ lại trở thành nơi chứng kiến gã nam sinh ngông cuồng âm thầm thu hẹp từng milimet sách vở, chỉ để được khẽ chạm vào tay cô trong những chiều mưa hạ. Giữa tiếng ve kêu râm ran và áp lực thi đại học đè nặng, vệt phấn năm ấy không ngăn nổi một tình yêu tuổi học trò vừa ngốc nghếch, vừa ngọt ngào đến lịm người.

Lưu Thanh Hạ - một nữ đạo diễn phim tài liệu theo đuổi sự chân thực đến mức gai góc, người luôn coi giới giải trí là một sân khấu phù hoa đầy dối trá. Phó Doãn Thần - nam diễn viên đỉnh lưu (A-list) nắm giữ trái tim của hàng triệu người hâm mộ, sở hữu vẻ đẹp như bước ra từ thần thoại nhưng lại kiệt sức vì chiếc vòng kim cô mang tên "người nổi tiếng". Một vụ scandal chấn động bất ngờ giội xuống, đe dọa hủy hoại hoàn toàn sự nghiệp đạo diễn vừa chớm nở của Thanh Hạ và khiến kế hoạch giải nghệ của Doãn Thần rơi vào bế tắc. Một bản hợp đồng hôn nhân kéo dài một năm được ký kết trong sự hoài nghi và dè chừng của cả hai. Thanh Hạ tưởng rằng mình chỉ đang đóng một vai phụ bất đắc dĩ trong kịch bản rút lui của vị ảnh đế. Nhưng cô không hề hay biết, mỗi ánh mắt lả lơi, mỗi câu thoại tình tứ mà Doãn Thần từng thể hiện trên màn ảnh... nay đều được anh dùng để giăng ra một tấm lưới tình đầy mê hoặc ngoài đời thực.

Tại văn phòng trụ sở tập đoàn tài phiệt tại Yeouido (Seoul), hai vị Trưởng phòng trẻ tuổi nhất luôn là đề tài bàn tán của nhân viên: Kang Tae Jin (Trưởng phòng Kế hoạch) – kẻ lạnh lùng, quy củ đến mức tàn nhẫn, luôn giải quyết mọi việc bằng những con số; và Han Seo Joon (Trưởng phòng Thiết kế) – người nghệ sĩ tài hoa, phóng khoáng, ghét cay ghét đắng sự gò bó, rập khuôn. Giữa cuộc chiến giành giật ngân sách khốc liệt, một buổi tối định mệnh tại quán bar sang trọng đã phá vỡ ranh giới đối đầu của họ. Phát hiện Seo Joon bị gã bạn xem mắt chuốc thuốc và quấy rối, Tae Jin đã dùng bạo lực để "giải cứu" với cái cớ bảo vệ tài sản công ty. Thế nhưng, khi trở lại văn phòng, nhìn thấy Seo Joon cười đùa rạng rỡ bên đám thực tập sinh trẻ tuổi, ngọn lửa ghen tuông chiếm hữu âm ỉ trong lòng gã ác ma phòng Kế hoạch bùng cháy. Gã bắt đầu giăng ra những chiếc bẫy quyền lực, cô lập chiếc "vương miện" của phòng Thiết kế vào phòng làm việc của riêng mình dưới danh nghĩa tăng ca đặc biệt.

Thế gian chuộng sắc, khinh tài, có ai ngờ một đóa hoa đào quỷ dị nơi má trái lại là ấn ký định tình ngàn năm giữa vị thần y ẩn thế Thẩm Vô Sắc và Thừa tuyên sứ nắm giữ binh quyền Đại Yến - Dung Trạch. Khi sóng gió hoàng triều tràn về thung lũng Đào Sa bình yên, chiếc mặt nạ lụa trắng rơi xuống cũng là lúc vận mệnh rẽ lối. Giữa giang sơn như họa và tình thâm cốt tủy, liệu kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực có chịu phụ cả thiên hạ để đổi lấy một ánh cười của giai nhân vô sắc?

Năm bảy tuổi, An Nhiên là ánh sáng duy nhất che chở cho "cậu béo" nhà bên khỏi những trận đòn roi và sự bắt nạt tàn nhẫn của đám trẻ trong khu phố. Một ngày mưa, cậu bạn đột ngột chuyển đi nước ngoài không một lời từ biệt, để lại một lời hứa ngây ngô bị thời gian vùi lấp. Năm mười bảy tuổi, giữa những ngày tháng thanh xuân rực rỡ và bận rộn nhất của khối mười hai, lớp của An Nhiên bất ngờ đón nhận một nam thần chuyển trường - Lục Minh. Anh cao 1m85, sở hữu gương mặt góc cạnh hoàn hảo, tính cách lạnh lùng, dứt khoát và có thành tích học tập xuất sắc đến mức đáng nể. An Nhiên không hề hay biết, gã nam thần luôn dùng mọi cách tiếp cận, bày mưu tính kế để được ngồi cùng bàn và dính chặt lấy cuộc sống của cô, chính là "cậu béo" năm xưa đã trải qua mười năm lột xác đầy đau đớn để quay về thực hiện lời hẹn ước tuổi thơ.

Năm mười bảy tuổi, dưới cái nóng oi ả của mùa hè Seoul, hai cậu học sinh Kang Tae-woo và Yoon Seo-jun đã cùng nhau trốn học dưới bóng râm của cây ngân hạnh cổ thụ, trao nhau nụ hôn đầu ngây ngô và lời hứa về một tương lai cùng đứng ở đỉnh cao danh vọng. Nhưng giông bão từ những âm mưu gia tộc tài phiệt (Chaebol) tàn nhẫn đã nghiền nát lời thề thanh xuân ấy. Yoon Seo-jun đột ngột mất tích không một dấu vết trong đêm mưa, để lại Kang Tae-woo phát điên trong nỗi hận thù và tuyệt vọng. Bảy năm sau, giữa cái lạnh âm độ của mùa đông Seoul tuyết phủ trắng xóa, họ gặp lại nhau. Lúc này, Kang Tae-woo đã là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Kang thị — một tổng tài hắc ám, lạnh lùng và tàn nhẫn; còn Yoon Seo-jun lại trở thành một nghệ sĩ piano phòng trà thấp kém, đôi bàn tay từng thiên tài nay đầy vết chai sạn và ánh mắt đã mất đi ánh sáng. Sự thật năm xưa là gì? Liệu tình yêu nồng cháy của năm mười bảy tuổi có thể một lần nữa sưởi ấm hai trái tim đã bị đóng băng bởi thù hận và tổn thương?
📄 Truyện ngắnTrong thế giới của tập đoàn Lục Thị, Lục Hoài An là vị vua không ngai - lạnh lùng, tàn nhẫn và mang hội chứng cuồng sạch bệnh hoạn. Hắn coi mọi thứ xung quanh là vật dụng, cho đến khi Thẩm Ngôn xuất hiện với vẻ ngoài thanh thuần như tờ giấy trắng. Một kẻ là tảng băng trôi không ai dám chạm tới, một kẻ là chàng thư ký nhỏ luôn nỗ lực trong bóng tối. Từ những đêm tăng ca mờ ảo đến những cuộc họp cổ đông đầy sóng gió, Lục Hoài An đã dùng quyền lực tuyệt đối để giam cầm Thẩm Ngôn vào quỹ đạo của riêng mình. Không chỉ là công việc, không chỉ là cấp trên - cấp dưới, đây là cuộc săn đuổi của một kẻ độc tài dành cho con mồi mà hắn đã khao khát từ cái nhìn đầu tiên. Một mối tình công sở đầy tính chiếm hữu, nơi ranh giới giữa sự chuyên nghiệp và dục vọng mong manh như sợi chỉ đỏ. Liệu chàng thư ký nhỏ có thể thoát khỏi sự sủng ái điên cuồng này, hay sẽ tự nguyện chìm đắm trong vòng tay của vị tổng tài bệnh hoạn ấy?

Đường đường là một đại thiếu gia, học bá toàn năng đứng đầu bảng vàng toàn khối như Thẩm Hoài An, thế mà cuộc đời mười bảy năm tự tôn lại bị hủy hoại bởi cô nàng thanh mai sát vách - Lục Mạn Mạn. Một kẻ là vì sao sáng trên đỉnh vinh quang, một kẻ lại là "chiến thần đội sổ" đam mê vẽ truyện tranh và quậy phá. Định mệnh trớ trêu khi thầy chủ nhiệm xếp hai người ngồi cùng bàn để Thẩm Hoài An "kèm cặp" Lục Mạn Mạn. Tức giận vì bị mất tự do, Lục Mạn Mạn lập ra một kế hoạch điên rồ: "Làm hư học bá" để anh bị đổi chỗ. Thế nhưng, cô không ngờ rằng, từng chiêu trò tinh quái của mình đều bị sự chiều chuộng ngầm và chỉ số IQ vô cực của Thẩm Hoài An bẻ gãy nhẹ nhàng. Từ những mảnh giấy note tranh giành dưới hộc bàn, những buổi phạt đứng hành lang chung cho đến cuốn nhật ký bí mật bị bại lộ... một tình yêu tuổi học trò ngọt ngào, âm thầm nhưng đầy tính chiếm hữu cứ thế nảy mầm. Liệu "học tra" tinh nghịch có thoát khỏi cái bẫy dịu dàng mà anh chàng "học bá" đã giăng sẵn từ thuở ấu thơ?
📄 Truyện ngắnMột cái "thích" lúc ba giờ sáng từ tài khoản chính chủ có hơn năm mươi triệu lượt theo dõi của Lục Thời Sách - Ảnh đế trẻ tuổi, lạnh lùng và tự chủ tuyệt đối của giới điện ảnh — đã làm tê liệt hoàn toàn máy chủ Weibo. Bài viết bị đào lại lại chính là bức ảnh tình cảm từ năm năm trước của Tiêu Diệc Thần, một ca sĩ nhạc rock tự do đầy nổi loạn và bất cần. Ai cũng nghĩ đây là một sự cố "trượt tay" tai hại hoặc một chiêu trò cọ nhiệt độ bẩn thỉu, cho đến khi hai người bị buộc phải cùng tham gia một chương trình thực tế sinh tồn hoang dã để đính chính tin đồn. Giữa rừng sâu hiểm trở và những luồng livestream trực tiếp không góc chết, bí mật về mối tình đầu thời đại học cùng lời giải thích cho sự rạn nứt năm xưa dần bộc lộ. Hóa ra, không có sự cố trượt tay nào cả, chỉ có nỗi nhớ nhung âm thầm suốt năm năm của vị Ảnh đế si tình, mượn một chương trình thực tế để một lần nữa dùng sự sủng ái độc chiếm xé nát mọi khoảng cách, thuần hóa trái tim chú báo nhỏ nhạc rock của đời mình.

Trong giới hào môn, Lục Tư Thừa chính là bóng ma quyền lực khiến ai nấy đều phải kiềng dè - một người đàn ông nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả một gia tộc lớn, lạnh lùng, tàn nhẫn và gần như cấm dục tuyệt đối. Chẳng ai ngờ, vị ông trùm sắt đá ấy lại dành trọn sự nuông chiều vô pháp vô thiên cho một chú mèo nhỏ tên Miên Miên. Chú mèo Ragdoll có bộ lông mượt mà như thảm lụa, đôi mắt màu xanh lam tựa ngọc quý, tính cách kiêu kỳ và dính người đến mức bẩm sinh. Thế nhưng, đó không phải là một chú mèo bình thường. Linh hồn bên trong nó chính là Tô Nhuyễn Nhuyễn - một thiếu niên nghèo khó, yếu ớt vừa trải qua chuỗi ngày bị gia đình ruồng bỏ và hắt hủi. Từ những tổn thương sâu sắc ở quá khứ, Nhuyễn Nhuyễn trong thân xác mèo nhỏ đã tìm thấy bến đỗ an toàn nhất cuộc đời mình. Câu chuyện là hành trình chữa lành nhẹ nhàng đầy sủng ái, nơi ông trùm hào môn dùng đôi bàn tay ấm áp để vuốt ve, ôm ấp và cưng nựng chú mèo nhỏ, sưởi ấm cho một linh hồn từng bị tổn thương bằng tình yêu thương vô điều kiện.
📄 Truyện ngắnTrong giới thượng lưu và ngành dệt may cao cấp, cái tên Cố Thành chính là biểu tượng của sự lạnh lùng, kỷ luật và cấm dục đến mức đáng sợ. Một người đàn ông luôn xuất hiện với những bộ complet ba mảnh phẳng phiu, cài kín đến chiếc cúc áo sơ mi cao nhất trên cổ, sở hữu ánh mắt sắc lẹm có thể khiến các giám đốc cấp cao phải run rẩy trong phòng họp trực tuyến bách tỷ. Thế nhưng, chẳng một ai biết được rằng, phía sau cánh cửa khép kín của căn penthouse xa hoa bậc nhất thành phố, vị tổng tài sắt đá ấy lại hoàn toàn bị xỏ mũi bởi một con mèo lười điệu đà, lẳng lơ tên Lục Vy Sương. Là một influencer mảng thời trang có tiếng với khung xương mềm mại như không xương và chất giọng nhừa nhựa dính người như rót mật, Vy Sương biến căn nhà của anh thành sàn diễn của riêng mình, nơi vũ khí tối thượng của cô chỉ đơn giản là những chiếc áo sơ mi bản giới hạn của Cố Thành được mặc hờ hững làm váy ngủ. Cuộc sống của họ không có chỗ cho drama hay những hiểu lầm trắc trở, mà chỉ ngập ngụa trong sự dung túng vô pháp vô thiên, nơi một tổng tài cấm dục tự nguyện biến thành chiếc máy làm ấm giường trung thành nhất, sẵn sàng ôm ấp, xoa bóp và cưng nựng ả đàn bà điệu chảy nước của đời mình ngay cả khi đang thao túng thị trường tài chính toàn cầu.

Giữa chốn giang sơn vạn dặm đầy rẫy mưu mô và đao kiếm, có một y quán nhỏ nằm im lìm ven dòng sông Thu Diệp quanh năm khói sương mờ ảo. Thẩm Thanh Sơ — vị đại phu mù mang dung mạo thoát tục như nhành lan sương, chọn cách gửi đời mình nơi bến vắng, dùng đôi bàn tay mát lạnh và thính giác nhạy bén để cứu người độ thế. Cuộc sống tĩnh lặng như mặt hồ lập tức bị xé toạc vào một đêm mưa bão, khi Hạ Hầu Trầm — vị chiến tướng hoàng gia lãnh mật lệnh, mang theo cơ thể vạm vỡ đầy máu và sát khí ngã gục trước hiên nhà. Một người mù lòa ôm giữ tâm can tịch mịch, một kẻ bước ra từ biển máu mang hơi thở nóng bỏng, thô ráp. Giữa mùi thuốc đắng chát và ánh nến hoa đăng lấp lánh trên sông đêm, những cái chạm da thịt trần trụi, những cái siết eo thầm lặng và hơi thở hòa quyện đã nhen nhóm nên một đoạn tình duyên khắc cốt ghi tâm. Trải qua 5000 chữ của bản hòa tấu xúc giác này, vuốt sắc của mãnh thú được thu lại trước sự dịu dàng của đóa lan, chứng minh rằng nguyện ước lớn nhất đời người đôi khi chẳng phải giang sơn đại nghiệp, mà chỉ là được làm đôi mắt cho một người, ôm chặt một vòng eo suốt kiếp bình yên.

Khi cả thế giới của bạn chỉ còn lại một màu đen tịch mịch, liệu bạn có còn tin vào vẻ đẹp của cuộc sống? An, một chàng trai trẻ từng là nghệ nhân gốm triển vọng nhưng mất đi thị giác sau một biến cố lớn, chọn cách thu mình lại trong một xưởng gốm nhỏ không ánh đèn trên đỉnh đồi Đà Lạt sương mù. Cuộc sống tĩnh lặng như một mặt hồ chết của anh bỗng bị xáo trộn bởi sự xuất hiện của Mây — một cô gái làm nghề phục chế sách cũ, đang mang một tâm hồn vụn vỡ và mất đi phương hướng sống. Một người không thể nhìn thấy ánh sáng, một người có đôi mắt sáng nhưng tâm hồn lại bị bóng tối bủa vây, họ va vào nhau giữa mùa đông cao nguyên lạnh buốt. Không có những cao trào khốc liệt, câu chuyện là một bản nhạc dịu dàng, từng chút một chữa lành những tổn thương, chứng minh rằng đôi khi những điều tuyệt vời nhất trên thế gian này không phải được nhìn bằng mắt, mà là được cảm nhận bằng chính đôi bàn tay và sự đồng điệu của trái tim.
📄 Truyện ngắnThẩm Tinh Hà và Lục Diệp Hành kết hôn thương mại đã được hai năm, cuộc sống nhạt nhẽo đến mức một năm số câu hai người nói với nhau chắc chưa đầy một trang giấy A4. Lục Diệp Hành là vị Bá tổng nổi tiếng lạnh lùng, nghiêm túc, cuồng công việc đến mức cực đoan; còn Thẩm Tinh Hà lại là vị thiếu gia lười biếng, chỉ thích ăn ngon mặc đẹp và xem kịch vui. Đột nhiên một ngày, vị Bá tổng lạnh lùng ấy gặp tai nạn giao thông nhẹ, chấn động não. Ai ngờ đâu, cú va chạm đã khiến dây thần kinh của anh nhảy số nhầm sang bộ phim sát thủ mật danh "Viper" vừa xem tối qua. Tỉnh dậy trên giường bệnh, anh nhìn Thẩm Tinh Hà bằng ánh mắt sắc lạnh như dao cạo, thô bạo đè cậu xuống giường và gầm lên đầy sát khí: "Nói! Ai phái cậu đến quyến rũ tôi? Tổ chức của cậu định ra giá bao nhiêu để mua cái mạng này?". Thẩm Tinh Hà từ trạng thái cạn lời ban đầu, sau khi phát hiện ông chồng "mặt liệt" của mình đã biến thành một chú chó bự vừa ngáo đá vừa sủng vợ, quyết định không thèm giải thích mà trực tiếp bung lụa, hùa theo diễn kịch cùng anh để khuấy đảo giới hào môn một trận ra trò!
📄 Truyện ngắnMột đêm mưa, A Hào cứu một người đàn ông lạ mặt khỏi đám truy sát. Cậu không ngờ người đó lại là tổng tài quyền lực nhất thành phố. Khi cả hai vừa yêu nhau, gia đình phản đối, thiên kim tiểu thư chen ngang, còn A Hào lựa chọn rời đi. Nhưng điều khiến cả giới thượng lưu chấn động là câu nói của Hữu Hữu: "Tôi có thể từ bỏ cả tập đoàn, nhưng không thể mất em."

# TIỂU MỸ YÊU TỔNG TÀI MÙ ## Chương 1: Cuộc Hôn Nhân Giá 30 Tỷ "Tôi đồng ý lấy anh ấy." Tiểu Mỹ run rẩy ký tên lên bản hợp đồng hôn nhân. Bên dưới chữ ký của cô là một con số khiến bất kỳ ai cũng phải choáng váng. 30 tỷ đồng. Đó là số tiền người đàn ông đối diện hứa sẽ trả nếu cô đồng ý trở thành vợ của người thừa kế tập đoàn Lục Thị trong vòng một năm. Nhưng điều kỳ lạ là... Người đàn ông đó bị mù. --- Ba ngày trước. Tiểu Mỹ vẫn chỉ là một cô gái giao hàng bình thường. Ban ngày cô chạy xe máy khắp thành phố giao đơn. Ban đêm làm thêm ở cửa hàng tiện lợi. Mỗi tháng kiếm được hơn mười triệu đồng. Cuộc sống tuy khó khăn nhưng vẫn đủ để hai mẹ con tồn tại. Cho đến khi tai họa ập xuống. Mẹ cô đột ngột ngất xỉu giữa chợ. Bệnh viện chẩn đoán xuất huyết não. Chi phí phẫu thuật lên tới hơn hai mươi tỷ đồng. Tiểu Mỹ gần như phát điên. Cô chạy khắp nơi vay tiền. Người thân từ chối. Bạn bè biến mất. Ngay cả người bạn trai yêu nhau ba năm cũng lạnh lùng nói: — Xin lỗi... anh không giúp được. Rồi chặn số cô ngay trong đêm. Hôm đó trời mưa. Tiểu Mỹ đứng dưới mái hiên bệnh viện. Cô khóc đến mức không còn sức lực. Đúng lúc ấy, một chiếc Rolls-Royce màu đen dừng lại trước mặt. Một người đàn ông mặc vest bước xuống. Ông ta đưa cho cô một chiếc ô. — Cô là Tiểu Mỹ? Cô giật mình. — Ông là ai? Người đàn ông mỉm cười. — Có người muốn gặp cô. --- Một giờ sau. Tiểu Mỹ ngồi trong căn phòng rộng bằng cả căn nhà cô đang thuê. Đối diện là một người đàn ông trẻ tuổi. Anh mặc sơ mi trắng. Gương mặt đẹp đến mức khiến người khác không dám nhìn lâu. Nhưng đôi mắt lại phủ một màu xám lạnh. Không có tiêu điểm. Không có ánh nhìn. Người đàn ông đó bị mù. — Tôi là Lục Cảnh Thần. Tiểu Mỹ chết lặng. Cái tên này cô đã từng nghe qua. Người thừa kế duy nhất của tập đoàn Lục Thị. Người đàn ông giàu nhất thành phố. Người từng xuất hiện trên mọi mặt báo kinh tế. Người đàn ông được đồn đoán sở hữu tài sản hàng trăm nghìn tỷ. Nhưng cũng là người đã bị mù sau một vụ tai nạn bí ẩn ba năm trước. Lục Cảnh Thần đặt trước mặt cô một bản hợp đồng. — Kết hôn với tôi. Tiểu Mỹ tưởng mình nghe nhầm. — Gì cơ? — Một năm. — Sau một năm cô có thể rời đi. — Đổi lại tôi sẽ chi trả toàn bộ viện phí cho mẹ cô. Tiểu Mỹ nhìn bản hợp đồng. Đầu óc quay cuồng. — Tại sao là tôi? Lục Cảnh Thần im lặng vài giây. Rồi khẽ nói. — Vì tôi tin cô. Một câu trả lời quá vô lý. Họ chưa từng gặp nhau. Thế nhưng ánh mắt vô hồn của người đàn ông kia lại khiến cô có cảm giác anh đang nhìn thẳng vào mình. Cuối cùng. Vì mẹ. Tiểu Mỹ ký tên. --- Đám cưới diễn ra chỉ sau hai ngày. Không khách mời. Không truyền thông. Không họ hàng. Mọi thứ bí mật đến đáng sợ. Buổi tối. Tiểu Mỹ được đưa tới biệt thự của Lục Cảnh Thần. Người giúp việc mở cửa phòng tân hôn. Căn phòng rộng gần hai trăm mét vuông. Đèn vàng dịu nhẹ. Hoa hồng trắng trải khắp nơi. Lục Cảnh Thần đang ngồi bên cửa sổ. Nghe thấy tiếng động. Anh quay đầu. — Em đến rồi. Tiểu Mỹ gật đầu. Rồi nhớ ra anh không nhìn thấy. — Vâng. Không khí ngượng ngùng bao trùm. Bất ngờ. Lục Cảnh Thần đứng dậy. Tự mình đi về phía cô. Không cần gậy. Không cần người dìu. Không va vào bất cứ thứ gì. Tiểu Mỹ sững sờ. Anh dừng lại trước mặt cô. Khoảng cách chỉ còn vài centimet. Sau đó. Bàn tay anh chạm nhẹ lên khuôn mặt cô. Tiểu Mỹ giật mình lùi lại. Lục Cảnh Thần khẽ cười. — Vẫn là gương mặt này. Máu trong người cô như đông cứng. — Anh... anh nói gì? Người đàn ông trầm giọng. — Không có gì. Tiểu Mỹ cố gạt đi cảm giác bất an. Có lẽ cô nghe nhầm. Nhưng đêm hôm đó. Cô không ngủ được. Khoảng ba giờ sáng. Một tiếng động lạ vang lên từ cuối hành lang. Tiểu Mỹ mở cửa bước ra. Ánh đèn mờ nhạt phủ lên tầng hai. Cuối hành lang là một căn phòng khóa kín. Từ bên trong vọng ra tiếng va đập. Cô tò mò tiến lại gần. Đúng lúc ấy. Cánh cửa bật mở. Một người phụ nữ lao ra. Mái tóc rối bù. Gương mặt đầy nước mắt. Khi nhìn thấy Tiểu Mỹ. Người phụ nữ bỗng nhiên tái mét. Rồi hét lên. — Không thể nào! — Cô vẫn còn sống sao?! Tiểu Mỹ đứng chết trân. Người phụ nữ run rẩy chỉ vào mặt cô. — Chính là cô! — Hai mươi năm trước rõ ràng cô đã... Bỗng nhiên. Một bàn tay từ phía sau bịt miệng người phụ nữ. Lục Cảnh Thần xuất hiện. Gương mặt lạnh đến đáng sợ. Người đàn ông mù. Nhưng lúc này đôi mắt anh đang mở. Và nhìn thẳng vào cô. --- Tiểu Mỹ cảm giác như toàn bộ thế giới vừa sụp đổ. Anh... Nhìn thấy được? Hay từ đầu tới cuối... Anh chưa từng bị mù? HẾT CHƯƠNG 1

Lâm Hy và Trần Mặc từng có một mùa hè không thể quên — hay ít nhất, cô không thể quên. Bảy năm sau, anh trở về với đôi mắt không còn nhận ra cô. Tai nạn đã cướp đi ký ức của anh, nhưng không cướp được trái tim cô. Cô quyết định ở lại, dù chỉ là người lạ trong mắt anh.

